Nếu anh ta quay lại tìm, tôi chỉ cần nói.
“Em đã mang qua cho anh rồi mà!”
Theo lịch, phỏng vấn bắt đầu lúc chín giờ sáng, trước đó còn phải làm thủ tục, kiểm tra, bốc số thứ tự...
Quả nhiên, vừa hơn tám giờ, anh ta đã gọi điện đến.
Giọng Mạnh Phương đầy hoảng loạn:
“Vợ ơi! Thẻ dự thi anh để quên ở nhà rồi! Em mau mang qua đây, nhanh lên, sắp đến giờ rồi!”
Tôi cố tỏ ra bối rối:
“Hả? Sao lại thế được? Anh mang theo túi tài liệu ra mà, chắc là trong đó chứ?”
“Không! Anh nhớ rõ lắm, anh còn lấy ra xem ba lần, rồi… chắc là lúc đi vệ sinh thì để trên bàn trang điểm mất rồi!
Đừng nói nhiều nữa, mau đem tới đi, còn kịp kiểm tra danh sách đấy!”
Tôi hoảng hốt đáp.
“Được được, anh đừng lo, em đang trên xe buýt, định đi chùa cầu may cho anh, giờ quay về liền!”
Đầu dây bên kia im bặt vài giây rồi bật ra một câu nghẹn ngào:
“Em không ở nhà mà lại chạy lung tung làm gì thế?
Thôi, anh gọi cho mẹ xem bà có ở gần đó không, em mau quay lại đi.”
Cúp máy.
Chưa đến hai phút, điện thoại lại reo.
“Vợ ơi, mẹ không nghe máy, chắc bà lại quên bật chuông rồi.
Em mau bắt taxi về, đem qua giúp anh đi, không thì trễ mất!”
Tôi vừa chạy bộ chậm rãi quanh công viên sát khu nhà, vừa nhẹ nhàng đáp:
“Ừ ừ ừ, biết rồi biết rồi, em xuống xe đây.”
Anh ta thật sự rối loạn, gần như mỗi phút lại gửi một tin nhắn hỏi tôi đến đâu rồi.
Tôi không trả lời.
Mười phút sau, anh ta lại gọi.
“Em về tới nhà chưa? Mau bắt xe đưa đến đây, vẫn còn kịp!”
Tôi thở dốc cố tình làm ra vẻ đang chạy:
“Em đang ở cổng khu rồi, sắp vào nhà, anh chờ chút nhé!”
“Được, anh tiếp tục gọi cho mẹ xem sao.”
Tin nhắn lại liên tục đến, nội dung toàn là “đến chưa”, “mau lên”, “em có cầm được không”…
Lúc này, tất cả hi vọng của anh ta đều dồn hết vào tôi.
Đáng tiếc là… tất cả chỉ là một canh bạc thua trắng.
Mười phút sau, khi tôi còn đang định “báo cáo tiến độ”, điện thoại lại reo lên - lần này, giọng anh ta đã gần như run rẩy.
14
Cuối cùng, bên ban quản lý khu cũng không chịu mở cửa.
Họ bảo - khu này không có dịch vụ phá khóa.
Trước đó từng có vài vụ chủ nhà yêu cầu họ giúp mở cửa, sau lại quay lại bắt đền tiền sửa cửa.
Thế nên, nếu thật sự muốn họ hỗ trợ, chủ nhà phải ký giấy miễn trừ trách nhiệm trước.
Mà để soạn cái giấy đó, rồi chuyển cho bộ phận pháp lý kiểm tra, ít nhất cũng mất hơn một tiếng.
Nghe tin này, Mạnh Phương gần như tuyệt vọng, giọng run run, nói chẳng thành câu, chỉ biết gọi mẹ liên tục.
Thời gian từng phút trôi qua.
Thợ khóa cũng đã đến.
Tôi hớn hở báo tin cho anh ta.
Mạnh Phương mừng rỡ đến mức gọi ngay video để “giám sát” quá trình mở cửa.
Thợ khóa xem xét kỹ cánh cửa, rồi khó xử nói:
“Ổ khóa này không phổ thông đâu, chỉ có thể phá mạnh, mà nếu làm hỏng thì tôi không chịu trách nhiệm đâu nhé.”
Trong video, Mạnh Phương hoảng loạn hét lên:
“Không cần chịu trách nhiệm gì hết! Cứ mở đi, mười vạn hỏa cấp rồi!”
Thợ khóa quay sang tôi:
“Cô là chủ nhà à, hay là anh ta? Tôi nghe lệnh ai, rồi sau ai chịu trách nhiệm?”
Tôi còn chưa kịp mở miệng, Mạnh Phương bên kia gần như gào lên:
“Tôi! Tôi là chủ nhà! Nghe tôi nói!
Có đập cũng phải đập cho bằng được! Tất cả tổn thất tôi tự chịu!”
Thợ khóa gật đầu, lấy điện thoại ra:
“Anh nói lại lần nữa nhé, tôi quay lại làm bằng chứng.”
...
Mạnh Phương gần như khóc ngay tại chỗ.
Còn tôi thì phải cố lắm mới không bật cười thành tiếng.
Làm xong đủ thủ tục, thợ khóa bắt tay vào việc.
Mấy người trong khu đứng xem, tôi thì giữ máy quay để Mạnh Phương “xem trực tiếp”.
Nhìn anh ta mồ hôi túa ra như mưa, mặt trắng bệch, hoàn toàn khác hẳn bộ dáng đắc chí buổi sáng, bây giờ trông chẳng khác gì dân chạy nạn.
Nhưng đáng tiếc là, khóa vẫn không mở nổi.
Thợ khóa lắc đầu:
“Ổ này tôi chưa gặp bao giờ. Đập cũng không ra. Muốn phá phải dùng máy cưa điện cắt hẳn cửa sắt ra mới được.”
Bên quản lý khu cũng ngán ngẩm:
“Máy cưa hôm qua vừa hỏng, chưa sửa xong đâu.”
Nghe vậy, Mạnh Phương hoàn toàn sụp đổ, nói không ra hơi:
“Mở cái cửa thôi mà, sao lại khó đến thế này?!”
Lời còn chưa dứt, tôi thấy màn hình điện thoại chao đảo dữ dội.
Mạnh Phương ngất xỉu ngay tại chỗ.
15
Tôi liếc đồng hồ - vừa đúng chín giờ sáng.
Thế là xong.
Khỏi cần mở nữa.
Nhưng vì nhìn cái khóa đó chướng mắt lâu rồi, tôi quay sang bảo thợ:
“Anh về lấy máy cưa đi, tôi trả thêm tiền.
Hôm nay phải phá cho xong cái ổ khóa chết tiệt này.”
Đến gần trưa, Mạnh Phương mới lê lết trở về.
Vừa bước vào, nhìn thấy cái lỗ trống trơ trụi trên cửa, anh ta khẽ cười lạnh.
Anh ta ném túi xuống, ngã vật lên giường, không ăn, không nói, cũng chẳng thèm nhìn ai.
Tôi biết ý, chẳng lại gần làm gì cho mất công.
Chiều, mẹ chồng sau buổi “team building” hớn hở xách đầy túi đồ ăn về nhà, vừa định nấu bữa “tiệc mừng con đỗ công chức”, thì phát hiện ra cửa bị cưa nát, còn con trai thì sụp đổ như trời long đất lở.
Mạnh Phương nghe thấy tiếng động, lập tức lao ra khỏi phòng, gào lên với mẹ mình:
“Mẹ! Mẹ đã đi đâu hả?!
Con gọi cho mẹ bao nhiêu cuộc, mẹ không thèm nghe sao?!
Mẹ có biết hôm nay con bị mẹ hại thảm thế nào không?!”
Mẹ chồng sững sờ, sau đó bắt đầu gào khóc:
“Mẹ… mẹ đâu biết có chuyện lớn như vậy!
Sáng mẹ đi nhảy múa, nhạc to quá nên không nghe thấy!
Trời ơi, biết vậy mẹ ở nhà rồi…
Sao con tôi lại xui xẻo đến mức này!”
Bà ta ngồi phịch xuống đất, vừa khóc vừa đấm ngực.
Nhưng Mạnh Phương chẳng hề động lòng, ngược lại, cơn giận bùng nổ dữ dội hơn:
“Thôi đi!
Chuyện này đều do mẹ hết!
Mẹ suốt ngày xen vào cuộc sống của bọn con làm gì?!
Nếu không phải tại mẹ, hôm nay con đã kịp giờ phỏng vấn rồi!
Mẹ có biết con đã chuẩn bị bao lâu không?!
“Và vì sao mẹ không chịu để con đưa cho cô ấy chìa khóa hả?!
Cái nhà này là của hai vợ chồng con cơ mà!”
Gân xanh trên trán anh ta nổi hằn lên, mắt đỏ ngầu.
Nếu không phải người trước mặt là mẹ ruột, có khi anh ta đã ra tay thật.
Có lẽ bị dọa sợ, mẹ chồng buột miệng nói ra hết sự thật:
“Nó… nó chỉ là người ngoài, sao có thể giữ chìa khóa nhà được chứ!