1
Tôi vừa dứt lời, cả bàn tiệc đang ồn ào bỗng im phăng phắc.
Sự im lặng ấy, kỳ quái đến mức căng như dây đàn, nhanh chóng lan ra xung quanh.
Người đang ăn, đang trò chuyện hay chỉ hóng hớt đều dừng lại, vểnh tai lên như thể sợ bỏ lỡ một miếng “dưa” to.
Đồng nghiệp Trương Tĩnh đỏ bừng cả mặt, thở hổn hển, nghiến răng nghiến lợi, nhưng nửa ngày cũng chỉ lắp bắp được một câu “Cô, cô, cô…”
Tôi tốt bụng đỡ lời giùm:
“Cô định nhờ tôi xin nghỉ ốm giùm à? Trời ạ, có gì to tát đâu. Thứ Hai tôi lên công ty sẽ lo ngay.”
“Cô cứ yên tâm đi ph//á tha//i, nghỉ ngơi vài ngày, chuyện công việc đừng bận tâm quá.”
Nghe vậy, Trương Tĩnh kích động đập bàn đánh “rầm” một cái, suýt nữa thì nhảy dựng lên.
Tôi nhướng mày:
“Không phải à? Vậy là muốn tôi giới thiệu chỗ nào ph//á tha//i an toàn hả?”
“Cái đó thì tôi không biết rồi, lần trước cô đi ở đâu thì cứ quay lại chỗ đó thôi.”
Khóe mắt tôi liếc qua xung quanh — ai nấy đều như bừng tỉnh, mắt sáng rỡ, tinh thần phấn chấn, sợ bỏ sót dù chỉ một chữ.
Căng thật. Đúng là bữa tiệc hôm nay quá “nhiệt”.
Trương Tĩnh gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, cuối cùng cũng gào lên được một câu hoàn chỉnh:
“Cô nói bậy! Tôi làm gì có chuyện ph//á tha//i, đừng có vu khống tôi!”
Tôi làm bộ mặt kiểu “ai cũng hiểu mà”:
“Biết rồi biết rồi, không phải cô đi ph//á tha//i. Nhỡ mà bị chồng cô phát hiện thì về nhà chắc bị đán//h chế//t mất.”
“Cô cũng liều thật đấy. Người tình thì sung sướng, cô thì chẳng lẽ không đành lòng để hắn dùng bao? Ít ra cũng nên uống thuốc tránh thai chứ, giấu chồng một mình đi ph//á tha//i thì nghiệp quá còn gì.”
Mắt Trương Tĩnh trợn to như muốn rớt ra ngoài, nhìn tôi như muốn xé xác.
Tôi vội vàng vỗ tay cô ta, dịu dàng vuốt lưng:
“Hay là cô gọi bố đứa bé đến, bảo anh ta đưa cô đi cho yên tâm. Một mình đi mấy phòng khám nhỏ tôi thấy không ổn đâu. Nhỡ có chuyện gì thì lúc đó gọi chồng cô tới cũng muộn rồi.”
“Anh ta đến nơi thì sẽ cứu cô trước hay ché//m cô trước đây?”
Tôi càng nói, xung quanh càng râm ran “xì xào xì xào” — không biết lại tưởng hôm nay tiệc cưới toàn món cay tê tái, làm ai nấy cũng nghẹn cả họng.
Những ánh mắt như loạt súng liên thanh thi nhau bắn về phía Trương Tĩnh, khiến cô ta như bị đạ/n bắ/n xuyên người.
Trương Tĩnh đã đến giới hạn, hất tay tôi ra, gào lên như điên:
“Tôi không có bồ bịch gì hết! Làm sao có chuyện có thai với người khác!”
“Không đúng! Tôi có thai gì đâu mà ph//á tha//i gì chứ!”
“Chu Vũ Đồng, cô im miệng ngay cho tôi! Đừng có đổ bẩn lên người tôi!”
Đúng lúc đó, MC vừa tắt nhạc nền ồn ào, tiếng gào của cô ta vang vọng khắp hội trường, khiến tất cả sững sờ.
MC thấy tình hình không ổn, vội cười xòa, cố kéo sự chú ý của mọi người về sân khấu: rút bao lì xì, phát quà, bốc thăm trúng thưởng — nhưng ai mà quan tâm?
Drama như này thì mấy trò kia ai thèm xem?
Nhìn Trương Tĩnh sắp phát điên, tôi cuối cùng cũng lạnh mặt, tựa vào ghế, khoanh tay trước ngực:
“Gì vậy? Cô có thể ngang nhiên hỏi một đứa con gái chưa chồng như tôi đã từng ph//á tha//i chưa…”
“Thì sao tôi lại không được nghi ngờ một người phụ nữ có chồng mà nhân cách tồi tệ như cô có bồ nhí?”
“Nếu muốn người khác im lặng thì trước tiên hãy giữ cái miệng thối của mình cho sạch, đừng suốt ngày như con chó điên, thấy ai cũng cắn!”
Nhìn gương mặt méo xệch vì tức giận của Trương Tĩnh, trong lòng tôi sung sướng tột độ.
Cô ta đã không ít lần cố tình làm tôi bẽ mặt trước đám đông, nói xấu sau lưng tôi.
Những lần trước, tôi đều nhịn. Nghĩ cũng chỉ là đồng nghiệp, không nhìn mặt ngày này thì cũng gặp ngày khác, nên cho qua.
Nhưng bây giờ — tôi không muốn nhịn nữa.
Hổ không gầm, cô ta tưởng tôi là Hello Kitty chắc?
2
Không đấu lại lời, Trương Tĩnh tức điên, định lật bàn lao vào đánh nhau với tôi.
Chỉ tiếc là cô ta quên mất hôm nay không phải sân khấu của mình — chẳng lẽ muốn mở màn đánh nhau tại tiệc cưới của người khác?
Quả nhiên, cô dâu — đã nhẫn nhịn quá đủ — lập tức gọi hai người anh em bên nhà mẹ đẻ, “mời” Trương Tĩnh ra ngoài.
Bị lôi đi rồi mà cô ta vẫn không quên quay đầu lại trừng tôi, hằm hè doạ dẫm:
“Cứ đợi đấy, tôi cho cô biết tay!”
Hừ, cứ tưởng tôi sợ cô ta chắc?
Hôm sau đi làm, tôi vừa ngồi vào chỗ thì cô bạn thân trong công ty – Lý Tuyết – đã hớn hở chạy tới, mắt ánh lên vẻ thần bí, ghé sát tai tôi thì thầm:
“Này, tin sốc nè! Nghe nói bà tám Trương Tĩnh ở phòng hành chính đã từng đi ph//á tha//i ở mấy phòng khám nhỏ đến 5 lần rồi đấy!”
Tôi: “Ồ? Thật hả?”
“Chưa hết đâu!” – cô nàng vừa nói vừa đảo mắt – “Tôi còn nghe nói, mấy đứa nhỏ đó không phải cùng cha! Có người từng thấy cô ta đi với nhiều người đàn ông khác nhau đến phòng khám, chẳng ai là chồng cô ta cả!”
Nghe đến đây, đồng nghiệp ngồi cạnh tôi – Triệu Mẫn – mắt sáng như đèn pha, nhanh nhảu chen vào:
“Cái này tôi cũng nghe rồi! 666 luôn!”
Thế là Lý Tuyết và Triệu Mẫn lập tức ghé tai nhau rì rầm, khoác vai tâm sự, tám chuyện nhiệt tình.
Tôi ngẩng đầu nhìn quanh, mới thấy bầu không khí văn phòng hôm nay khác lạ rõ rệt: tiếng bàn tán rôm rả khắp nơi, đủ loại phiên bản khác nhau:
“Này này, nghe tin gì chưa? Trương Tĩnh có tin hot cực kỳ! Chính người cùng bộ phận kể cho tôi đấy, nhưng đừng nói ra ngoài nhé!”
“Bạn trai của dì vợ tôi có thằng con làm cùng công ty với chồng cô ta. Tin tôi đi, cô ta với chồng chỉ kết hôn trên danh nghĩa thôi, mỗi người quen một kiểu!”
“Gì cơ? Năm lần ph//á tha//i á? Tôi tưởng là tám lần cơ mà?”
“Mấy người lạc hậu quá! Tôi có tin mới nhất đây này, tuần trước cô ta còn lén đi phá nữa kìa! Chính con trai bà chị dâu hàng xóm của tôi nhìn thấy!”
“Chuẩn luôn! Cái phòng khám đó ngay gần nhà tôi, bà thím nhảy quảng trường của mẹ chồng tôi cũng nói thấy cô ta ra vào mấy lần rồi!”