9
Chu Giác Nguyên không động đậy.
Tôi lạnh mặt nói:
“Lần trước trong buổi liên hoan câu lạc bộ, cậu uống gấp ba hôm nay để chắn rượu cho tôi, mặt không đổi sắc, cậu quên rồi sao?”
Bàn tay đang nắm tay tôi của cậu ấy khựng lại, sau đó từ từ mở mắt, mơ hồ nói:
“Cậu đang nói gì vậy, An An, tôi choáng quá.”
“Thôi đừng giả vờ nữa, mặt cậu chẳng hề đỏ tí nào.” Tôi khó hiểu, “Cậu rốt cuộc muốn gì?”
Lúc này Chu Giác Nguyên mới chậm rãi ngồi dậy.
Ánh mắt trong trẻo, chẳng còn chút men say nào. Nghiêng đầu, giọng cậu ấy nhẹ hẫng:
“Tôi không muốn cậu đi mừng sinh nhật cho cậu ta.”
“Sao cậu biết——” Tôi cau mày.
Cậu ngẩng lên nhìn tôi: “Trong phòng cậu để đầy ảnh chụp sinh nhật với cậu ta, hơn chục năm, năm nào cũng có.”
Tôi nghẹn lời.
Mỗi lần tổ chức sinh nhật cho Hạ Kiêu Lâm, tôi đều ngầm coi đó là cùng cậu ta trải qua ngày Valentine.
Tôi thật lòng muốn bên cậu ta cả đời.
Đã ở cạnh nhau hơn mười năm, tôi chưa từng nghĩ có gì có thể tách chúng tôi ra.
Không ngờ, hóa ra chia lìa chỉ trong chớp mắt.
Trong giọng Chu Giác Nguyên lộ rõ sự ghen tuông, khiến tôi thoáng cảm thấy cậu ấy thích mình, nhưng tôi lại không dám nghĩ xa hơn.
Cậu ấy quá xuất sắc: đẹp trai, học giỏi, khởi nghiệp, trượt tuyết, lướt sóng, cưỡi ngựa đều thành thạo.
Còn tôi, chẳng có gì nổi bật.
Tôi đã từng ngã một lần với Hạ Kiêu Lâm rồi.
Tôi không muốn ngã thêm lần nữa.
“Được rồi, nếu tỉnh rồi thì đi đi.” Tôi theo bản năng né tránh, định đổi chủ đề.
Đang muốn rút tay về, thì cậu ấy lại siết chặt lấy tôi.
Trong phòng khách mùa đông u ám, ngoài cửa sổ tuyết rơi trắng xóa.
Rõ ràng không có sao.
Nhưng ánh mắt cậu ấy lại sáng rực.
“Lục An An, cậu tránh cái gì?”
Cậu ấy nghiêm túc: “Tôi thích cậu. Tôi không tin cậu không nhận ra.”
……
Tôi không trả lời Chu Giác Nguyên.
Dạo này xảy ra quá nhiều chuyện, tôi vẫn chưa phân rõ tình cảm của mình dành cho cậu ấy.
Tôi cũng không biết cậu ấy có thật lòng hay không.
Tôi sợ, sợ một lần nữa tình cảm mình dốc hết lại bị chà đạp.
Chu Giác Nguyên chẳng hề giận. Khi rời đi, cậu ấy khoác áo lên tay, quay đầu nhìn tôi:
“Tôi biết cậu chưa thể chấp nhận ngay, không sao, tôi sẽ chờ câu trả lời.”
Hiếm khi thấy cậu ấy nghiêm túc như vậy, tôi hơi căng thẳng, nhưng giây sau, khóe mắt cậu cong lên:
“Nhưng cũng đừng bắt tôi đợi quá lâu nhé!”
Sau khi cậu ấy đi, tôi ngồi trên sofa, bối rối.
Tôi thích Chu Giác Nguyên không?
Có vẻ là thích.
Tôi mong đợi từng lần gặp cậu ấy.
Mỗi ngày ở bên cậu ấy đều rất vui.
Lúc cậu ấy vắng mặt, tôi lại nghĩ đến cậu ấy.
Ký ức nối tiếp, cuối cùng tôi đã xác định: đúng, tôi thích cậu ấy.
Cậu ấy là một người đáng trân trọng: nhớ từng lời tôi nói, ngay cả lúc tôi buột miệng nhắc đến món bánh nào cũng lập tức mua về.
Biết khẩu vị của tôi, đưa tôi đi ăn ở quán tôi thích.
Đến sinh nhật tôi, cậu ấy chuẩn bị quà vừa đắt vừa chu đáo, còn dẫn tôi ra biển thả pháo hoa.
Không như Hạ Kiêu Lâm.
Sinh nhật tôi, cậu ta hiếm khi nhớ, thường chỉ sau khi tôi nhắc mới vội vàng tặng quà.
Quà thì cũng đắt, nhưng nhìn vào là biết tùy tiện mua.
Có hai năm còn tặng lại đúng một mẫu vòng cổ.
Có lẽ Chu Giác Nguyên thật sự khác biệt.
Tôi còn đang nghĩ, thì chuông cửa vang lên.
Tưởng cậu ấy quay lại, tôi nhảy khỏi sofa chạy ra, miệng cười rạng rỡ:
“Không phải đã hứa cho tôi thời gian——”
Ngoài cửa, áo khoác Hạ Kiêu Lâm thấm ướt tuyết, rơi thành từng giọt nước.
Cậu ta cụp mắt, khó chịu nói:
“Lục An An, sao cậu không đến mừng sinh nhật cho tôi?”
10
Gương mặt cậu ta như thể tôi đã làm sai điều gì.
Tôi không hiểu, bèn hỏi thẳng:
“Hạ Kiêu Lâm, lần trước tôi nói rõ rồi, cậu còn đến tìm tôi làm gì?”