Hạ Kiêu Lâm lại chọn giúp tôi.
Cậu ta chẳng lẽ không hiểu, một khi Hạ Linh bị chứng minh gian lận, sẽ bị đuổi học sao?!
Không khí lặng ngắt rồi bùng nổ. Mọi người xôn xao chỉ trỏ:
“Không phải Hạ Kiêu Lâm là bạn trai Hạ Linh sao, sao lại bênh người khác?”
“Tôi cũng thấy giấy là Hạ Linh ném, chắc cô ta ghen vì Hạ Kiêu Lâm bỏ rơi mình đi tìm Lục An An.”
“Nhưng Lục An An vốn không phải kiểu người đó, tôi nghe nói là Hạ Kiêu Lâm cứ bám theo cô ấy…”
Hạ Kiêu Lâm luôn đứng đầu lớp, còn là lớp trưởng kiêm chủ tịch hội sinh viên, trong mắt thầy cô cậu ta đương nhiên đáng tin hơn Hạ Linh.
Thầy lưỡng lự: “Rốt cuộc ai mới là người gian lận?”
Hạ Linh choáng váng, rồi đỏ mắt, gần như sụp đổ hét lên:
“Hạ Kiêu Lâm, ý cậu là gì?!”
Cậu ta chỉ nhàn nhạt liếc cô ta:
“Tôi nói rồi, đừng đến tìm Lục An An.”
Hạ Linh ngỡ ngàng, chỉ nhận được câu đó, không chịu nổi nữa, nước mắt tuôn ào ào, đáng thương vô cùng.
Chỉ tiếc Hạ Kiêu Lâm chẳng buồn nhìn, chỉ chăm chú, phức tạp nhìn tôi.
……
Sự việc vì không có chứng cứ rõ ràng nên bị tạm hoãn xử lý.
Ra khỏi phòng giáo vụ, Hạ Linh đỏ mắt chắn Hạ Kiêu Lâm lại.
“Hạ Kiêu Lâm, nói rõ đi, sao cậu giúp cô ta?!”
Cậu ta không biểu cảm: “Vốn dĩ giấy là cậu ném. Tôi chỉ nói sự thật.”
Hạ Linh gấp gáp: “Cậu rõ là biết vì sao tôi làm vậy! Nếu không phải vì cô ta cứ bám cậu, tôi đâu cần làm thế?!”
“Không phải cô ấy quyến rũ tôi.” Hạ Kiêu Lâm đút tay túi quần, “Hôm đó là tôi chủ động tìm cô ấy.”
Hạ Linh chao đảo, nghiến răng: “Hạ Kiêu Lâm, sao cậu có thể như vậy? Nếu không thích tôi, chúng ta chia tay đi!”
Hạ Kiêu Lâm lại như đã đợi sẵn câu đó, thở phào:
“Được.”
Hạ Linh đứng chết lặng.
Rồi òa khóc, nức nở hét:
“Hạ Kiêu Lâm, cậu khốn nạn! Cậu chẳng hiểu yêu là gì, đáng đời cả đời này chẳng ai thật lòng yêu cậu!”
Nói xong, cô ta khóc lóc bỏ chạy.
Tôi đứng ở hành lang, trời đông sớm tối, ánh hoàng hôn kéo dài bóng tôi và Hạ Kiêu Lâm.
“Tại sao cậu giúp tôi?”
Cậu ta tháo khăn quàng, choàng lên cổ tôi.
Mùi nhựa thông nhè nhẹ bao quanh.
Mắt tôi cay xè.
Tuổi thiếu niên, Hạ Kiêu Lâm cũng từng quan tâm tôi.
Tôi nhớ rõ, tối mùa đông đi học về, tôi mặc ít, lạnh run cầm cập, cậu ta sẽ quàng khăn mình lên cho tôi, bực bội mắng:
“Đã bảo mặc thêm, không nghe, giờ lạnh chưa!”
“An An,” giọng cậu ta hiếm khi mang chút dịu dàng:
“Tôi chia tay Hạ Linh rồi, quay lại đi… Chúng ta ở bên nhau nhé, chẳng phải cậu từng muốn thế sao?”
Nửa năm trước, nghe câu này chắc tôi đã khóc òa, đồng ý ngay.
Nhưng bây giờ, tôi thấy lòng mình không hề lay động.
Tôi thật sự không còn thích cậu ta nữa.
“Thôi, không cần đâu.” Tôi cúi nhìn mũi giày, “Hạ Kiêu Lâm, cậu cũng đâu thích tôi. Còn tôi, đã buông tay rồi.”
Hoàng hôn phủ trên gương mặt cậu ta, một nửa chìm trong bóng tối.
“Sao cậu biết tôi không thích cậu?”
Một tờ giấy bỗng nhét vào tay tôi.
Tôi mở ra.
Bên trên là ba chữ viết ngây ngô bằng bút màu: Phiếu làm lành.
Đó là thứ tôi viết cho cậu ta hồi cấp ba sau một lần cãi nhau, không ngờ cậu ta còn giữ.
“An An,” giọng Hạ Kiêu Lâm run run, “thế này được không, cậu tha thứ cho tôi đi.”
Tôi khẽ cười:
“Không phải tôi không muốn, nhưng tôi đã có người khác rồi.”
“Người khác?” Giọng cậu ta nghẹn ngào, “Là Chu Giác Nguyên sao?”
“Là tôi!”
12
Từ đằng xa, Chu Giác Nguyên bước tới, khoác vai tôi, cười híp mắt:
“Câu vừa rồi có thể coi là câu trả lời cho tôi không?”
Lời tỏ tình bị nghe thấy, mặt tôi đỏ bừng, chẳng biết nói gì.
Ánh mắt Hạ Kiêu Lâm rơi trên gương mặt nóng ran của tôi, nắm tay cậu ta siết đến trắng bệch:
“Cậu chỉ nhân lúc chúng tôi cãi nhau mà chen vào thôi. Nếu chúng tôi không cãi nhau, cậu nghĩ cậu có cơ hội à? Cô ấy còn chẳng thèm liếc nhìn cậu một cái!”
Chu Giác Nguyên chỉ cười: “Nếu nghĩ vậy khiến cậu thấy dễ chịu hơn, thì cứ thế đi.”
Hai người đàn ông đối mắt, chẳng biết ai ra tay trước, tôi chưa kịp phản ứng thì họ đã lao vào nhau. Nắm đấm của Hạ Kiêu Lâm mang theo tiếng gió, hung hăng giáng lên mặt Chu Giác Nguyên!
Khóe miệng Chu Giác Nguyên lập tức rướm máu. Thế mà cậu ấy lại cười, túm áo Hạ Kiêu Lâm phản công, cả hai đều không chịu dừng, thân thể va mạnh vào tường hành lang phát ra tiếng uỳnh uỳnh.
“Đừng đánh nữa!” Tôi lao tới, cố gắng tách họ ra.
Hạ Kiêu Lâm thở hổn hển nhìn tôi, mắt đỏ ngầu: “Lục An An, cậu đứng nhìn nó đánh tôi sao?”
Mùi máu lan trong không khí, tôi ngẩn người nhìn gò má bầm tím của Hạ Kiêu Lâm.
Nhưng ngay giây sau, tôi không do dự mà chắn trước mặt Chu Giác Nguyên, ngẩng đầu nhìn Hạ Kiêu Lâm:
“Đừng làm loạn nữa Hạ Kiêu Lâm, dù gì chúng ta cũng từng là bạn nhiều năm, hãy giữ chút thể diện, chia tay trong yên bình đi.”
Tôi đưa tờ phiếu làm lành cho cậu ta:
“Trên đó viết hiệu lực ba năm. Hạ Kiêu Lâm, nó đã hết hạn rồi.”