01.
Tôi đưa Ngôn Ngôn về đến căn nhà tồi tàn, Tưởng Thư Thần vẫn còn chưa về, cánh cửa cũ kỹ khẽ kêu cót két khi chạm vào.
Trên dây phơi trước cửa, treo chiếc váy hoa vừa giặt và bộ quần áo trẻ con hợp thời trang nhất, nhìn là biết đồ mới mua.
Mấy bộ quần áo cũ kỹ tôi giặt hôm qua đều bị đẩy xuống đất, dính đầy bụi bẩn, trên đó còn có mấy dấu chân.
Con trai Thẩm Huệ An là Thẩm Lân đang ngồi chơi trên chiếc xe máy mới đó.
Ngôn Ngôn thấy vậy, buông tay tôi chạy tới, nhưng thằng bé vừa định chạm vào chiếc xe máy thì bị Thẩm Lân đẩy ngã xuống đất.
Tôi vừa bước tới đỡ Ngôn Ngôn dậy, Thẩm Huệ An đã vội vã chạy từ trong nhà ra, đứng bên cạnh chiếc xe máy, cười nhìn tôi.
“Xin lỗi chị Nhược Diệp, Tiểu Lân nó vẫn còn là trẻ con, không cố ý đâu. Là Thư Thần trước khi đi dặn nó phải trông coi cẩn thận chiếc xe máy này, không cho ai chạm vào, nó nóng vội nên mới đẩy Tưởng Ngôn.”
“Cũng tại em bận giặt quần áo nên không ra trông nó. Nhưng Thư Thần nói, quần áo mới mua phải giặt mới được mặc, hôm nay chắc anh ấy cũng mua cho chị và Tưởng Ngôn rồi nhỉ, hay là em giặt giúp chị luôn nhé.”
Miệng thì nói xin lỗi, nhưng trong mắt cô ấy lại đầy vẻ khoe khoang.
Cũng phải thôi, Tưởng Thư Thần mỗi lần nhận lương đều mua đồ cho cô ấy và Thẩm Lân đầu tiên.
Còn tôi và Ngôn Ngôn, mấy bộ quần áo cũ kỹ đó không biết đã mặc bao nhiêu năm rồi.
Đầu năm Ngôn Ngôn bắt đầu đi học, tôi đề nghị mua cho Ngôn Ngôn hai bộ quần áo mới, Tưởng Thư Thần lại nói tôi quá phù phiếm, làm hư cả Ngôn Ngôn.
Anh ấy còn nói, có tiền mua đồ vô dụng thà để dành mua nhà còn hơn.
Nhưng, phần lớn tiền lương hàng tháng của anh ấy đều dùng để mua quần áo hợp thời trang nhất cho mẹ con Thẩm Huệ An.
Tôi vất vả dành dụm bảy năm mới đủ tiền mua nhà, lại bị anh ấy lấy đi mua xe máy đưa đón mẹ con Thẩm Huệ An.
Anh ấy thường nói, Thẩm Huệ An mất chồng sớm, lại là hàng xóm của chúng ta, phải quan tâm họ nhiều hơn.
Sự quan tâm này, kéo dài cả một đời.
Nghĩ đến đây, tôi ôm Ngôn Ngôn vào nhà, chuẩn bị nấu cơm tối cho con.
Đến khi cơm tối xong, Tưởng Thư Thần mới xách một miếng thịt về.
Ngôn Ngôn vui vẻ chạy tới muốn nhận miếng thịt, Tưởng Thư Thần lại lập tức né tránh.
Đối diện với ánh mắt của tôi, đáy mắt anh ấy thoáng qua vẻ chột dạ, vội vàng giải thích.
“Ngôn Ngôn ngoan, tháng sau bố mua thịt cho con ăn nhé, miếng thịt này là dì Thẩm nhờ bố mang về.”
Ánh sáng trong mắt Ngôn Ngôn vụt tắt, thằng bé ủ rũ đi đến bên cạnh tôi.
Tưởng Thư Thần thấy vậy, cắn răng, dùng dao thái thịt làm đôi, “Nhược Diệp, nửa miếng thịt này em xào cho Ngôn Ngôn ăn đi, anh đi đưa phần này cho Huệ An trước.”
Đây đâu phải là Thẩm Huệ An nhờ anh ấy mua, số tiền ít ỏi Thẩm Huệ An kiếm được mỗi tháng đều dùng để mua quần áo hết rồi.
Nhìn miếng thịt kia, Ngôn Ngôn ôm lấy chân tôi, sợ sệt nhìn Tưởng Thư Thần, “Con không ăn thịt nhà họ đâu, bố mang đi hết đi.”
Tưởng Thư Thần đang xách thịt chuẩn bị rời đi nghe thấy vậy, sắc mặt lập tức trầm xuống.
“Em lại nói những thứ vớ vẩn gì với Ngôn Ngôn vậy? Nhất định phải xúi giục thằng bé lạnh lùng ích kỷ giống như em thì em mới vừa lòng sao?”
“Còn con nữa, bố tốn tiền cho con đi học là để con hiểu đạo lý! Không phải để con cả ngày ở đây bắt nạt người khác. Bố thấy, sau này con cũng không cần đi học nữa! Đã không ăn thì sau này bố sẽ không mua cho con một miếng thịt nào nữa!”
Ngôn Ngôn giật mình sợ hãi, nước mắt không kìm được trào ra, nhưng thằng bé vẫn bướng bỉnh nhìn Tưởng Thư Thần, “Bố ơi, hôm nay Thẩm Lân đẩy con.”
Tưởng Thư Thần cười lạnh một tiếng, khinh bỉ nhìn tôi và Ngôn Ngôn.
“Lại là mẹ con dạy con đúng không, hai mẹ con đúng là một lũ giỏi giả bộ, lần nào cũng dùng mấy cái trò này.”
02.
Nhìn Tưởng Thư Thần rời đi, Ngôn Ngôn ngước lên nhìn tôi, trên mặt vẫn còn vương nước mắt.
“Mẹ ơi, bố là bố của Thẩm Lân hả mẹ?”
Nghe thấy câu này, lòng tôi đau nhói.
Kiếp trước, tôi cũng không hiểu tại sao Tưởng Thư Thần lại đối xử tốt với mẹ con Thẩm Huệ An như vậy.
Mãi đến khi sắp ch, tôi mới biết, hóa ra Thẩm Huệ An và Tưởng Thư Thần từ nhỏ đã có hôn ước, cùng nhau lớn lên, dù sau này nhà họ Thẩm chủ động hủy hôn, nhưng Tưởng Thư Thần vẫn không thể quên được Thẩm Huệ An.
Nghĩ đến đây, tôi xoa đầu Ngôn Ngôn, “Không sao đâu Ngôn Ngôn, mẹ yêu con.”
Ăn tối xong, Thẩm Huệ An nài nỉ Tưởng Thư Thần dạy cô ấy lái xe máy.
Nghe tiếng cười nói của ba người, tôi dọn dẹp bàn ăn xong, đang chuẩn bị đưa Ngôn Ngôn đi tắm rửa ngủ thì phát hiện Ngôn Ngôn không thấy đâu.
Khi tôi nhìn thấy Ngôn Ngôn đang ở góc sân vụng về giặt bộ quần áo bị bẩn hôm nay, lòng tôi chua xót, vội vàng đi tới định đưa Ngôn Ngôn về nhà.
Nhưng, ngay khi tôi vừa đi về phía Ngôn Ngôn, phía sau lại vang lên giọng nói của Thẩm Huệ An.
“Thư Thần, vặn ga như thế này đúng không anh?”
Giây tiếp theo, chiếc xe máy lao thẳng về phía Ngôn Ngôn.
“Ngôn Ngôn!” Tôi hét lên xé lòng, lao tới muốn che chắn cho Ngôn Ngôn.