04
Khi tôi đưa Ngôn Ngôn xuất viện về nhà, đã thấy Thẩm Huệ An dẫn con cô ta dọn đến, tiện tay ném hết đồ đạc của mẹ con tôi ra ngoài.
“Ôi, Nhược Diệp, cô về rồi à? Thư Thần nói cô sẽ không sống ở đây nữa, tôi mới dọn vào.
Nếu cô đã về thì... chúng tôi dời đi nhé. Chỉ là, tôi không phải kẻ ăn xin...”
Tôi ngơ ngác, chưa kịp đáp thì chợt nghe giọng lạnh lùng của Thư Thần vang lên từ phía sau:
“Hứa Nhược Diệp, cô mới là kẻ ăn xin ấy! Là tôi bảo Huệ An dọn đến, căn nhà này cũng của tôi, cô không có tư cách xen vào!”
“Huệ An, em dẫn con vào đi. Tôi thích cho ai ở thì mặc tôi.”
Thẩm Huệ An làm bộ khó xử, nhìn sang tôi:
“Nhưng còn Nhược Diệp và Ngôn Ngôn... họ ở đâu được chứ?”
“Họ muốn ở đâu thì ở, liên quan gì đến tôi!”
Thư Thần quắc mắt nhìn tôi, rồi quay sang Huệ An, tay xách theo một chiếc túi vải.
Nhận ra ánh mắt tôi, Huệ An vội đỡ lấy chiếc túi, lại “lỡ tay” đánh rơi xuống đất, để lộ ra một đống đồ tránh thai lăn lóc.
Khuôn mặt Thư Thần thoáng chút lúng túng.
Chồng cô ta đã qua đời từ lâu, vậy mấy món này dùng với ai nữa, chẳng cần nói cũng rõ.
Tôi bình tĩnh nhìn cô ta diễn ngay trước mặt, có lẽ thái độ dửng dưng đó khiến Thư Thần thấy bẽ mặt. Anh ta lập tức quát ầm lên:
“Cô còn không mau cút đi!”
Tôi nhặt từng món đồ của hai mẹ con bị vứt ngoài sân, những thứ trước đây anh ta mua cho chúng tôi thì tôi bỏ lại hết, rồi bồng Ngôn Ngôn bước đi không ngoảnh lại.
Vừa ra khỏi cổng, tôi còn nghe thấy giọng ỏn ẻn của Thẩm Huệ An:
“Em hay thấy Nhược Diệp đi cùng quản đốc ở nhà máy, chắc quan hệ của họ không đơn giản đâu. Thế thì cô ấy cũng có chỗ nương nhờ, anh còn đuổi làm gì...
Nhỡ đâu cô ấy nổi nóng, để quản đốc đi mách ông chủ của anh thì sao...
À phải rồi, ở cửa hàng quốc doanh có đợt nâng chức, bọn họ e ngại em một mình nuôi con không trụ nổi, nên chắc em chẳng có cơ hội...”
Tôi chẳng buồn nghe tiếp, rời khỏi ngôi nhà ấy, dẫn Ngôn Ngôn tới nhà máy tìm giám đốc:
“Sếp ơi, em đồng ý sang nhà máy mới ở tỉnh làm việc.”
Giám đốc nghe xong thì vô cùng phấn khởi:
“Cuối cùng cô cũng gật đầu rồi đấy nhé! Dù gì bên đó cũng là xưởng tôi hùn vốn mở, phải có người tôi tin cậy ở đó tôi mới yên tâm. Mà tôi với lão Khả trước đây coi nhau như anh em cùng sinh tử, cô đến trông coi là hợp nhất.
Đừng lo, sang đó, ngoài lương cơ bản, cô còn được chia cổ phần!”
Quyết định xong, tôi đưa Ngôn Ngôn tạm ở ký túc xá nhà máy để bàn giao công việc ở đây.
Một tuần sau, Thư Thần cuối cùng cũng tìm tới.
Câu đầu tiên anh ta nói khi gặp tôi là:
“Cô đi làm thủ tục ly hôn với tôi đi. Tôi phải giả vờ kết hôn với Huệ An để giúp cô ấy giành lấy suất lên chức, xong việc sẽ tái hôn với cô.”
05
Nghe anh ta nói vậy, tôi sững sờ tại chỗ, lặng lẽ nhìn Giang Thư Thần mà không thốt nổi một lời.
Thấy tôi im lặng, anh ta cau mày, ánh mắt lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn.
“Hứa Nhược Diệp, tôi làm thế chỉ để giúp Huệ An có cơ hội thăng tiến thôi. Sao bây giờ cô lại nhỏ nhen thế, trước đây cô đâu có thế này.”
Rốt cuộc là tôi thay đổi, hay chính anh ta thay đổi?
Tôi ngẩng đầu nhìn Giang Thư Thần, mỉm cười đáp:
“Được thôi. Mai chín giờ, tôi sẽ đi cùng anh làm thủ tục.”
Lần này, đến lượt Giang Thư Thần ngẩn ra, anh ta nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên, dường như không tin tôi lại đồng ý chóng vánh đến thế.
“Nếu không còn chuyện gì khác, anh về trước đi, tôi còn phải làm việc.”
Thấy thái độ tôi rõ ràng muốn đuổi khéo, gương mặt anh ta càng lộ vẻ khó hiểu, vì trước kia tôi luôn ước sao có thêm thời gian ở bên anh ta, nay lại chủ động giục anh ta đi.
Tôi chẳng buồn bận tâm anh ta nghĩ gì, quay lưng bỏ đi.
Sáng hôm sau, tôi cùng Giang Thư Thần đến làm thủ tục ly hôn.
Hồi trước, lúc chúng tôi đi đăng ký kết hôn, thật ra anh ta không hề muốn. Anh ta nói, không có giấy cũng chẳng sao, làm đám cưới rồi thì xem như vợ chồng.
Cuối cùng, phải năn nỉ mãi, lại dùng việc anh ta đang làm ở viện nghiên cứu để thuyết phục, anh ta mới chịu đăng ký với tôi.
Khi ấy, tôi chỉ nghĩ anh ta ngại phiền phức, nào ngờ mọi chuyện đều do có Thẩm Huệ An đứng sau.
Lấy được giấy ly hôn, tôi quay người muốn đi ngay, nhưng anh ta lại gọi giật:
Anh ta lấy từ chiếc túi xách vẫn cầm trên tay ra một chiếc váy hoa. Đó là chiếc tôi từng thích rất lâu, giá những hai mươi tệ, nên tôi chẳng nỡ mua.
Trước kia, Giang Thư Thần cũng hay nói tôi làm ở nhà máy, mặc váy không tiện, hơn nữa đã có chồng rồi mà ăn diện thế không hay.
Mấy lý do lôi ra chẳng qua vì anh ta tiếc tiền mà thôi.
Bây giờ, ngay khi chúng tôi vừa ly hôn, anh ta lại đem tặng tôi cái váy đắt tiền này.
“Nhược Diệp, anh nhớ em luôn muốn có một chiếc váy như thế này. Em xem có thích không?”
Anh ta giơ chiếc váy về phía tôi, nhưng rõ ràng kích cỡ là dành cho dáng người của Thẩm Huệ An, tôi cao hơn nhiều, không thể vừa được.
Có lẽ bản thân anh ta cũng nhận ra điều đó, nên nụ cười chợt khựng lại. Anh ta ngượng ngùng giải thích:
“Xin lỗi em, anh nhớ nhầm size. Anh sẽ đi đổi lại ngay.”
“Không cần đâu, tôi về trước.”
“Đợi đã, Nhược Diệp!”
Giang Thư Thần lo lắng gọi với theo, trong mắt lóe lên vẻ đấu tranh:
“Nhược Diệp, em có thể cho chuyển hộ khẩu của Ngôn Ngôn sang chỗ em trước được không? Huệ An muốn chuyển hộ khẩu của bé Lân vào tên anh...”
Tôi lập tức sững người, phải mất mấy giây mới hiểu hết ý anh ta. Vì mẹ con Thẩm Huệ An, đến con ruột của mình anh ta cũng không thèm cần nữa ư?
Chẳng trách anh ta bỗng dưng cố mua chiếc váy này.