1.
Năm ta mới vừa cập kê, bước chân vào Tam vương phủ, chính là năm Tam vương gia – Thẩm Dật – chuộc ta về từ tay bọn buôn người.
Ta quỳ dưới trời tuyết phủ, lặng lẽ nghe tiếng hắn trong phòng đáp lời Thái phu nhân:
“Hà Khanh chẳng qua chỉ là ngoại thất mà nhi thần để mắt tới. Nhi thần hứa với người, khi nào chán nàng, hoặc đến khi cưới vợ, tất sẽ ban cho nàng chút bạc lộ phí, đuổi nàng đi.”
Khi ấy ta không hề oán hận, bởi lẽ ngoài chuyện không được mang thai, cuộc sống trong vương phủ của ta vốn vô cùng an nhàn, tiêu dao.
Bên cạnh Thẩm Dật không có nữ nhân nào khác, hắn đối với ta dịu dàng vô cùng, y phục, ăn uống, châu báu đều là loại tốt nhất.
Thái phu nhân tuy không thuận mắt ta, nhưng vì đã có lời hứa của Thẩm Dật: không danh phận, không con cái, chỉ là sủng vật tiêu khiển... nên bà cũng mắt nhắm mắt mở bỏ qua.
Ta vốn là kiểu người sống ngày nào vui ngày nấy, không suy nghĩ xa xôi, bởi quyền đi hay ở chẳng nằm trong tay ta.
Năm năm trôi qua, cuộc sống an ổn ấy khiến ta dần quên đi câu nói năm nào của hắn.
Cho đến khi hoàng thượng ban hôn, hôn sự của hắn không thể trì hoãn được nữa.
Vị hôn thê của hắn chính là Quách Bạch Uyên – thiên kim của Thái phó Quách đại nhân.
Ngày hắn sắp thành thân, hắn đưa cho ta một xấp ngân phiếu dày, cùng bạc trắng, vàng thỏi… bảo ta rời phủ.
Dẫu là kỹ nữ đệ nhất thanh lâu, ngủ năm năm cũng chưa chắc kiếm được từng ấy tiền, ta thầm rủa một tiếng: ta thật đúng là may mắn như chó ngáp phải ruồi!
Mang theo lòng biết ơn, ta từ biệt Thẩm Dật.
Ngay trước cửa vương phủ, ta gặp Quách Bạch Uyên.
Hiển nhiên nàng đã biết đến sự tồn tại của ta. Trực giác nữ nhân khiến ta dễ dàng cảm nhận được sát ý và địch ý trong ánh mắt nàng.
Ánh mắt đó khiến lòng ta nghẹn lại. Dù sao ta cũng sắp rời đi, chi bằng trước khi đi, trút ra chút uất nghẹn vẫn giấu trong lòng bấy lâu.
Ta cố ý làm ra vẻ phong trần, nhìn nàng mà cười khẩy:
“Ôi chao, thật là đồng cảm với cô… Sắp lấy một kẻ trông được mà dùng không xong, ta chịu đựng năm năm rốt cuộc cũng được giải thoát, còn cô… e là cả đời này phải sống trong cảnh không được thỏa mãn.”
“Ngươi…! Nữ nhân như ngươi, lời lẽ nhơ nhuốc thế này mà cũng dám thốt ra giữa ban ngày ban mặt! Không biết xấu hổ!”
Ta che miệng cười khẽ:
“Tỷ đây đã từng trải, chỉ muốn nói với muội mấy câu tâm tình. Muội nổi giận làm gì chứ?
Thôi vậy, xem như ta chưa từng nói.”
Dèm pha Thẩm Dật mấy câu, lòng ta nhẹ nhõm hẳn.
Ta nghênh ngang bước lên xe ngựa rời đi.
Ngay khoảnh khắc rèm xe buông xuống, nụ cười trên môi ta cũng tan biến. Nước mắt không kìm được mà tuôn rơi như suối.
Năm năm đấy, Thẩm Dật. Chàng nói dứt là dứt, không hề do dự.
2.
Sau đó, ta mua một căn đại trạch trong thành Lạc An, thu nhận những nữ tử không chốn nương thân, dạy họ biết chữ, dạy họ cách mưu sinh.
Từng nét chữ ta viết, đều là do Thẩm Dật năm xưa nắm tay ta, dạy ta từng nét, từng dòng.
Mỗi lần trải giấy mài mực, lòng lại dâng lên một nỗi đau âm ỉ...
Ngày hắn thành thân, đoàn rước dâu đi ngang qua cửa nhà ta. Từ lầu các, qua khung cửa sổ khép hờ, ta nhìn thấy hắn trong hỉ phục đỏ rực, oai phong bừng bừng.
Không phải là không đau, cũng chẳng phải không oán.
Chỉ là… cưỡng cầu thì có được chăng?
Nếu gào khóc điên cuồng, liệu có thể giữ hắn ở lại?
Ta biết rõ là không thể.
Thế nên, ta chỉ đành nắm lấy những gì ta có thể giữ được —
Tiền bạc.
Tự do.
Và tôn nghiêm.
Ta không dây dưa, không vì giả vờ kiên cường,
mà là để giữ lại cho mình chút tôn nghiêm cuối cùng.
Nghe nói, ngày thứ hai sau khi thành thân, Thẩm Dật liền lên đường ra biên ải giữ thành.
Trong số những nữ tử mà ta thu nhận, có một người từng bị kẻ xấu làm nhục, không may mang thai.
Nàng khó sinh, mất máu quá nhiều sau khi sinh hạ một bé trai rồi qua đời.
Ta đặt tên cho đứa trẻ ấy là Tư Dật — một cái tên mang nỗi niềm thương xót và hồi ức.
Ngay từ lúc chào đời, Tư Dật đã có đến bảy người mẹ, tất cả nữ nhân trong phủ ta đều yêu thương nó như cốt nhục.
Nhưng thằng bé lại đặc biệt quấn ta, nó gọi ta là Đại nương.
Năm nó lên năm, trong lúc nô đùa ngoài phố chẳng may va phải một đứa trẻ khác. Phụ thân đứa kia không nói lời nào, giơ tay tát thẳng vào mặt Tư Dật một cái.
Ta lập tức vớ lấy cây gậy chạy ra ngoài.
“Đứa nào to gan dám ức hiếp con trai của Hà Khanh ta?!”
Vừa chạy ra, nhìn rõ người ra tay là một tên nô tài trong phủ Tam vương, chân ta lập tức khựng lại.
Ta không muốn có bất cứ dây dưa gì với người của Tam vương phủ.
Nén giận, ta xoay người định quay về, không ngờ tên nô tài ấy lại chặn đường.
“Ô hô, chẳng phải Hà Khanh sao? Gặp lại cố nhân mà không chào hỏi một tiếng à?”
Người trong phủ Tam vương vốn rất đông, mà ta thì trí nhớ tốt. Đã từng gặp thì ắt nhớ mặt, có điều… ta chẳng bận tâm đến tên tuổi của bọn hạ nhân, nên chẳng biết hắn là ai.
Ta cố nén lửa giận đang cuộn trào trong ngực, ôm quyền khẽ cúi đầu:
“Tiểu nữ mắt kém, nhất thời không nhận ra đại ca là ai. Nếu có thất lễ, kính xin đại ca thứ lỗi.”
Không ngờ, sự nhẫn nhịn của ta lại đổi lấy sự lấn lướt trắng trợn từ tên nô tài kia.