Tôi bước đến bàn DJ, tắt bài nhạc sôi động đang phát, chuyển sang bản nhạc nền lễ cưới du dương. Toàn bộ không gian lập tức im bặt, mọi người đều quay sang nhìn tôi.
Tôi cầm mic, chỉ vào Lâm Tiêu Tiêu:
“Nếu mọi người đều thấy Lâm Tiêu Tiêu mặc bộ này đẹp, lại rất xứng với Cố Dương, thì buổi tiệc sinh nhật hôm nay, tôi thấy đổi tên thành tiệc đính hôn luôn đi.”
Nụ cười trên mặt Cố Dương cứng đờ: “Ninh Ninh, em lại làm gì vậy?”
Tôi lơ anh ta, tiếp tục nói:
“Lâm Tiêu Tiêu, vừa rồi cô nói đụng hàng ai xấu người đó ngại đúng không? Để cô đỡ ngại, tôi quyết định rút lui. Với lại, nghe nói dạo này cô túng tiền, tiền thuê nhà còn không kham nổi. Nếu đã thích mặc đồ giống váy cưới vậy, tôi tặng cô một món quà lớn.”
Tôi búng tay một cái, trợ lý đứng sẵn ngoài cửa lập tức đẩy vào một chiếc xe nhỏ phủ vải đỏ. Tôi giật phăng lớp vải, bên dưới không phải bánh kem cũng chẳng phải quà, mà là một bộ máy POS và đống hoá đơn chất chồng.
“Đây là toàn bộ chi phí tôi đã chi ra cho Cố Dương trong ba năm qua – bao gồm ăn uống, quà tặng, và khoản 5 triệu tệ tôi từng cho anh ta vay xoay vốn.”
Tôi nhìn xuống khuôn mặt trắng bệch của Cố Dương, giọng nói vang vọng qua micro khắp cả bar:
“Vì Lâm Tiêu Tiêu muốn tiếp quản người đàn ông này, thì khoản nợ này cũng nên được hai người cùng nhau gánh. Cô Lâm, cô muốn quẹt thẻ hay trả góp?”
Ly rượu trong tay Lâm Tiêu Tiêu rơi choang xuống sàn, vỡ tan tành.
“Giang Ninh, cô đang sỉ nhục tôi!”
Cô ta gào lên, ngực phập phồng: “Tôi với A Dương là yêu nhau thật lòng! Hôm trước ở KTV, anh ấy còn nói dù có trắng tay cũng sẽ bên nhau vượt qua khó khăn! Cô dựa vào đâu mà lấy tiền ra cân đo tình cảm của chúng tôi?!”
Tôi nghiêng đầu, vẻ mặt ngơ ngác: “Sỉ nhục à? Không phải cô luôn miệng nói hai người là chân ái, không phân biệt của anh – của tôi à? Nếu không phân biệt, thì nợ của anh ta cũng là nợ của cô thôi. Sao vậy? Chân ái trong lời cô nói, chỉ bao gồm chia sẻ sung sướng, mà không bao gồm hoạn nạn?”
Tôi bước xuống sân khấu, tiến gần từng bước về phía Lâm Tiêu Tiêu:
“Hay là… mấy lời vừa rồi, lại là trò đùa nữa?”
4.
Cả khán phòng rúng động. Trong cái giới này, ai cũng thích ăn chơi thật, nhưng thứ giữ thể diện nhất vẫn là mặt mũi và quy tắc. Giờ thì Cố Dương mang tiếng ăn bám phụ nữ, nợ ngập đầu mà còn để phụ nữ nuôi. Danh tiếng xem như toang toàn tập.
Anh ta cũng tỉnh rượu hơn nửa, hoảng hốt bước tới định níu tay tôi lại:
“Ninh Ninh, mấy khoản đó đúng là anh mượn, nhưng nhất định sẽ trả! Em sao lại nói mấy chuyện này ở nơi như thế này?”
Tôi né nhẹ cánh tay dơ bẩn của anh ta:
“Tại sao lại không nói? Lâm Tiêu Tiêu chẳng phải luôn tự nhận mình là người hiểu anh nhất sao? Tôi đang cho cô ta một cơ hội thể hiện đấy chứ.”
Tôi xoay người, nhìn thẳng vào đám bạn bè từng định ngồi hóng kịch vui:
“Các vị, hôm nay rượu tôi bao, nhưng chủ tiệc e là phải đổi người. Dù sao thì thiếu gia Cố Dương bây giờ đang gánh một đống nợ, đến tiền phòng bao cũng chưa chắc chi nổi.”
Nói xong, tôi quay người định rời đi. Nhưng Lâm Tiêu Tiêu bỗng lao đến như hóa điên, chắn trước mặt tôi. Có vẻ bị bẽ mặt quá nên cô ta liều luôn, tính dùng tuyệt chiêu đạo đức giả để phản công.
“Giang Ninh, cô đừng có quá đáng!”
Mắt đỏ hoe, cô ta chỉ tay vào tôi mà gào lên:
“Cô chẳng qua dựa vào cái nhà có tí tiền thôi chứ gì? Cô khinh ai đấy hả? Tôi với A Dương là trong sáng! Bọn tôi chỉ là bạn bè chân chính! Còn cô, tính toán chi li như vậy, chẳng rộng lượng gì cả! Đã nói tính sổ thì tính cho rõ đi!”
Cô ta hít sâu một hơi, như thể sắp tung ra đòn sát thủ, khóe môi nhếch lên một nụ cười độc địa:
“Mọi người đều biết tôi là trẻ mồ côi, được người ta nhận nuôi. Nhưng chưa ai biết, thật ra tôi mới là thiên kim tiểu thư nhà giàu chính hiệu. Trong người tôi, đang chảy cùng một dòng máu với Giang Ninh! Ba mẹ mà cô luôn tự hào… mới chính là ba mẹ ruột của tôi. Hồi xưa bệnh viện trao nhầm con! Ha ha ha! Sao hả? Trò đùa này vui chứ?”
Toàn bộ căn phòng bỗng im bặt. Cố Dương cũng chết đứng, há hốc mồm nhìn Lâm Tiêu Tiêu.