1.
Tôi tên là Hứa Linh. Mùa hè năm đó, tôi đi làm thêm ở siêu thị để kiếm chút tiền tiêu vặt.
Hôm đó, đang trên đường đi làm thì tôi nhặt được một đứa trẻ.
Ban đầu tôi định dẫn bé đến đồn công an, nhưng nhìn đồng hồ thì suýt trễ giờ rồi. Thế là tôi quyết định gọi báo cảnh sát, nhờ các anh đến đón hộ.
"Alo 110 phải không? Tôi... ờ, tôi lượm được một đứa bé. Tôi đang vội, nói nhanh nhé, mấy anh mau liên lạc với phụ huynh của bé giùm. Lỡ mà xảy ra chuyện gì thì tôi không chịu trách nhiệm đâu nha, tôi không đủ kiên nhẫn đứng đợi quá lâu đâu, nói chung là nhanh nhanh lên, các anh hiểu mà, tôi—"
Tôi vừa dắt đứa bé, vừa cầm điện thoại nói nhoay nhoáy. Nhưng còn chưa kịp dứt lời, điện thoại… tắt nguồn.
Ừm…
Tôi nhìn cái màn hình tối thui, không khỏi chửi thầm: Chết tiệt, quên sạc pin rồi!
"Thôi kệ, may là vẫn kịp báo cảnh sát. Giờ chỉ còn cách đứng đây đợi."
Tôi lẩm bẩm một mình.
Tôi cúi xuống, nhìn khuôn mặt đỏ ửng vì lạnh của bé gái, nhướng mày hỏi:
"Em nhớ số điện thoại của ba mẹ không?"
Bé mím môi, gương mặt như sắp khóc đến nơi.
"Ơ đừng đừng đừng, đừng khóc mà! Quên thì thôi, không sao cả. Chị đã gọi cảnh sát rồi, các chú sẽ giúp em tìm ba mẹ nha."
"Vâng." – Bé gật đầu, nước mắt lưng tròng.
Để dỗ bé, tôi dắt em đi mua một phần đậu hũ thối ở quán vỉa hè gần đó.
Ai ngờ vừa nhận hộp đậu hũ còn nóng hôi hổi, thì...
Mười chiếc xe cảnh sát hú còi ầm ĩ, ập tới bao vây cả tôi lẫn ông chú bán đậu hũ thối.
Ông chú bán đậu hũ thối sững người, hai tay lập tức giơ cao như thể sắp bị bắt tại trận, mặt tái mét tưởng mình làm chuyện gì phạm pháp.
Mà tôi thì đúng lúc đang dùng xiên tre đưa miếng đậu hũ lên miệng bé gái.
“Sao vậy trời…” – Tôi há miệng, trợn mắt nhìn cảnh tượng trước mặt: hàng chục chiếc xe cảnh sát đậu kín đường, hơn hai mươi anh cảnh sát vũ trang đầy đủ, từng người từng người nhảy xuống xe.
Một anh cảnh sát trẻ tiến thẳng lại phía tôi, ánh mắt phức tạp nhìn cây đậu hũ trong tay tôi, rồi liếc sang cô bé đứng bên cạnh tôi.
“Cô là Hứa Linh? Vừa rồi có phải cô gọi báo án không?”
Nghe vậy, tôi như được gãi đúng chỗ ngứa, lập tức gật đầu lia lịa.
“Dạ đúng rồi! Tôi nhặt được một đứa bé nè, anh nhìn đi, nó đây này!”
Thấy người ta hỏi đúng vụ, tôi sáng cả mắt, không ngần ngại kéo bé gái ra phía trước, phấn khởi nói:
“Đúng là tôi gọi 110 đó. Các anh tới đón bé à? Ủa mà giờ an ninh tốt dữ vậy luôn hả? Chỉ đón một đứa trẻ đi lạc thôi mà điều động tận mười chiếc xe?”
Khóe miệng anh cảnh sát giật giật, vẻ mặt như đang cố nhịn cười nhưng không dám.
Sau đó anh nghiêm túc mở bộ đàm:
“Các vị trí bắn tỉa, rút lui.”
Hả?
Bắn tỉa???
Tôi trố mắt. Nhặt một đứa trẻ thôi mà cũng cần... triển khai lính bắn tỉa?
Thật sự… quá ngầu luôn!
Tôi vừa sửng sốt vừa hí hửng móc điện thoại ra, không quên chia sẻ vinh quang này với cả nhà.
"Ba, mẹ, bác Hai, chú Ba, cô Hai, cô Ba ơi…" – tôi tag cả họ vào nhóm chat gia đình – "Tụi mình sống ở Hồng Sư đúng là yên tâm thật sự đó. Con vừa gọi 110 báo nhặt được một đứa trẻ, chưa tới mười phút đã có mười xe cảnh sát tới luôn! An ninh xịn quá trời luôn!"
Tôi không quên quay video hiện trường rồi gửi kèm theo.
Tưởng đâu sẽ được họ khen ngợi tung trời.
Ai ngờ…
Mỗi người gửi về một sticker… mà tôi không hiểu nổi nghĩa là gì.
2.
“Linh Linh, con lại bô bô cái gì nữa hả!”
Ba tôi gào lên trong group gia đình. Người khác không rõ tôi thế nào thì thôi, chứ ba tôi thì hiểu quá rõ rồi.
Hồi nhỏ, có lần mẹ nhờ tôi nhắn lại với ba:
“Cục cưng, nói với ba là tối nay mẹ tăng ca, không về ăn cơm đâu nha.”
Tôi lập tức chạy đi truyền đạt lại như sau:
“Ba ơi, mẹ nói tối nay sẽ đi ăn vụng với chú ở văn phòng, không về nhà đâu!”
Câu đó vừa dứt, ba tôi ngồi đơ luôn tại chỗ, tưởng mẹ tôi ngoại tình.