4.
Ba tôi đưa tôi từ đồn cảnh sát về nhà.
Trên đường về, ông cứ thở dài hết lần này đến lần khác.
Tôi liếc ông một cái:
“Ba à, đủ rồi đó. Ba thở dài hoài là hao hết phúc đức á!”
“Con im đi, ba muốn yên tĩnh chút.”
“Được thôi, ba cứ yên tĩnh đi. Mà ba yên tâm, con biết ‘Yên Tĩnh’ là ai rồi, con sẽ không hỏi đâu.”
Ba tôi nhìn cái mặt vô tư của tôi, thở thêm một tiếng nữa, nặng gấp đôi mấy tiếng trước.
“Cái miệng này của con… không biết ở trường con sống sao với bạn bè nổi nữa?”
Tôi cau mày phản bác:
“Miệng con làm sao? Con là người chân thành thẳng thắn, nói gì cũng thật lòng. Sinh viên bây giờ ai cũng thích người thẳng như con, đỡ mệt óc.”
Tôi thấy mình chẳng có vấn đề gì hết trơn. Chỉ là ba mẹ hơi bị lo xa thôi.
Ba tôi liếc nhìn tôi thêm lần nữa, lại thở dài một cái… lần này gần như là tuyệt vọng.
“Thôi, không nói nữa. Mau đến ngày nhập học giùm ba đi. Nhìn thấy con là ba đau cả mắt. Ra trường học rồi thì tha hồ đi gây họa với thầy cô bạn bè đi!”
Ông phất tay như đuổi ruồi.
Với thái độ thiếu kiên nhẫn của cả ba lẫn mẹ, nhiều lúc tôi thật sự nghi ngờ: không lẽ tôi là con nhặt ngoài chợ về?!
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, sau hai tháng “quậy tưng” ở nhà, tôi cũng chính thức quay lại trường đúng hạn.
5.
Khai giảng xong, tôi đặt cho mình một mục tiêu rất giản dị:Làm một cô gái dịu dàng, trầm tĩnh, không gây chuyện.
Tôi muốn chứng minh cho ba tôi thấy rằng: tôi cũng là người có quan hệ xã hội ổn áp chứ bộ!
…Nhưng chưa đầy ba ngày sau, tôi đã lỡ... làm bạn cùng phòng khóc.
Hôm đó, bạn cùng phòng tên là Hoàng San San đề xuất tụi tôi đi ăn mừng nhập học.
"Có cái voucher nhà hàng Nhiều Cá Ngoài Cổng Trường nè. Tụi mình đi ăn nha, tiết kiệm được khối tiền luôn đó!"
Tụi tôi nghe xong cũng thấy hợp lý. Vào học rồi mà chưa khao nhau bữa nào, đi liền đi.
Nhà hàng đó nổi tiếng một món cá nấu đủ kiểu – giá phải chăng, đồ ăn cũng ngon.
Bốn đứa tụi tôi ăn uống no nê, cười nói rôm rả, ai cũng tưởng đây sẽ là một buổi họp mặt đầu năm thật suôn sẻ.
Ai ngờ, đến lúc chia tiền, tất cả… "vỡ trận".
"Suất ăn hết 288 nghen, chia đều mỗi người chuyển mình 72 nha!" – San San vừa cười vừa nói.
Tôi còn chưa kịp mở ví thì bạn cùng phòng khác là Lý Mặc đã giơ tay chặn lại.
“Ê, không đúng đâu. 288 là giá gốc, đúng không? Nhưng mày dùng voucher giảm 100 rồi, tính ra tụi mình chỉ trả 188 thôi, chia ra là mỗi đứa 47 mới đúng chứ?”
Tôi ngớ người. Ủa, còn chia như vậy được nữa hả?Mắt tôi tròn xoe nhìn San San.
Lý Mặc thì bật cười... vì tức.
“Ra là mày xài phiếu giảm giá xong vẫn bắt tụi tao chuyển nguyên giá hả? Ý là mày lén rút được 100k từ tụi tao luôn á?”
Cô nàng Lý Mặc tính nóng như Trương Phi, nói xong là bật mood combat.
Tôi sợ quá, vội ôm lấy cô nàng ngăn lại, sợ một phút nữa là có người ăn vả tới nơi.
Ai ngờ San San không những không xin lỗi, còn đứng đó đổ thêm dầu vô lửa:
“Ủa thì cái voucher đó của mình mà? Nếu mình không dùng, thì mấy bạn cũng phải trả đủ 288 chứ? Giảm giá là nhờ mình, thì sao lại không chia đều được?”
Lý Mặc tức đến mức chửi thẳng:
“Bộ mày còn thấy đúng nữa hả? Tao gặp người vô liêm sỉ rồi, chưa thấy ai vô liêm sỉ mà còn mặt dày như mày luôn á!”
Tôi sợ cô ấy nóng lên là tung đòn ngay, vội kéo lại dỗ:
“Thôi đừng tức, đừng tức mà. Chẳng phải cũng chỉ mấy chục ngàn thôi sao? Ba mẹ tụi mình có thiếu gì mấy chục đó đâu. Còn San San ấy hả, biết đâu bạn ấy khó khăn, không tiện nói ra nên mới nghĩ ra cách này để ‘gây quỹ’ từ tụi mình. Mình cứ coi như là góp tiền từ thiện giấu tên, thương bạn ấy đi.”
Tôi vừa nói vừa chép miệng đầy thương cảm:
“Chia tiền kiểu đó thì đúng là… xấu hổ thật. Vậy mà bạn ấy vẫn dám nói ra, chứng tỏ phải túng thiếu đến mức bất chấp luôn rồi. Một nữ sinh đại học, nếu không quá đường cùng, ai lại làm chuyện này chứ? Thôi tụi mình cứ cho bạn ấy luôn đi. Tội nghiệp quá trời luôn…”
Cả phòng rơi vào im lặng.
Hai bạn cùng phòng – Lý Mặc và Kiều Tâm Di – đều quay sang nhìn tôi, mặt kiểu như vừa phát hiện ra nội tại “đâm thủng bằng ngôn từ cấp SSR” của tôi.
Còn San San thì… vỡ trận.
“Cái gì? Ai mà mày nói là tội nghiệp? Mày… mày nói cái gì đấy hả?”Giọng cô ấy nghẹn lại, gào lên rồi bật khóc ngay tại trận.
Vậy là hôm đó, tôi – người vừa tuyên bố sẽ sống như một “nữ thần im lặng” – đã thành công… dỗ bạn phòng khóc giữa sân trường.
6.
“HAHAHA! Hứa Linh ơi, mày đúng là biết nói chuyện á! Sau này nói nhiều vào nhé!”Lý Mặc ôm chặt lấy tôi, cười như lên đồng.
Tôi thì vẫn đang đơ mặt: