17.
“Hứa Linh, là cậu đấy à, đang phát tờ rơi à?”Hoàng San San một tay xoa bụng, một tay hất tóc, giọng điệu quen thuộc như kiểu bạn cũ thân thiết lâu ngày gặp lại.
Mặt dày tới mức này, tôi thật sự không biết nên cảm thán hay ngất tại chỗ.
“Ờ… hè đi làm thêm tí cho vui.”Tôi cười gượng gạo, giọng nhạt như nước ốc.
“Cậu vẫn còn giận tớ à? Tớ xin lỗi… chuyện trước đây, tớ thật sự xin lỗi…”San San mắt đỏ hoe, mặt tỏ vẻ rất biết lỗi và hối hận.
Ban đầu tôi cũng khá khó chịu, không muốn nói chuyện nhiều.Nhưng mà… một người phụ nữ mang bầu, nói năng dịu dàng, còn chủ động xin lỗi...
Tôi cũng không tiện làm căng.
“Thôi, qua rồi thì thôi.”Tôi nặn ra một nụ cười miễn cưỡng.
“Cậu thật tốt… Cảm ơn cậu đã tha thứ cho tớ... Để tớ mời cậu ăn—”Còn chưa nói hết câu, San San bỗng nhăn mặt ôm bụng, suýt ngã xuống đường.
Tôi hoảng hốt:
“Ơ kìa! Cậu không sao chứ?! Không lẽ… cậu sắp sinh rồi à?!”
San San rên rỉ:
“Đau bụng quá… cậu đưa tớ về nhà được không?”
Tôi đơ toàn tập:
“Hả? Về nhà? Giờ cậu không phải nên đi viện sao?”
San San bị tôi hỏi mà cứng họng một lúc lâu, ấp úng đáp:
“À… à thì… chưa tới ngày sinh. Cậu đưa tớ về nhà là được rồi…”
Tôi nhíu mày nhìn cô ta:
“Chưa tới ngày sinh mà đau bụng dữ vậy, không phải càng nên đi viện kiểm tra sao?”
San San cười gượng:
“Không sao đâu. Cậu chưa từng mang thai nên không hiểu. Chuyện này… bình thường ấy mà. Cậu cứ đưa tớ về đi.”
Tôi bĩu môi, lùi lại một bước:
“Thế nếu bình thường thì cậu cần gì tôi đưa về? Mà tôi đưa cậu về rồi, ai đứng phát tờ rơi hộ tôi?”
Nói xong, tôi khoanh tay nhìn cô ta, ánh mắt đầy nghi ngờ.
Quả nhiên bị tôi hỏi ngược lại như thế, mặt của Hoàng San San đỏ bừng lên, đứa nhỏ trong bụng cô ta còn đá một phát.
Thế là hay rồi, giả vờ đau bụng thành đau thật luôn.
“Này này này, tôi có làm gì đâu nha. Cô đừng có ăn vạ tôi chứ. Tôi không chịu trách nhiệm đâu đó.”
Thấy Hoàng San San ôm bụng ngồi thụp xuống, tôi hoảng quá hét toáng lên, chẳng buồn nghĩ gì nhiều, gọi cảnh sát cái rụp.
“Alo alo, là như vầy, có một bà bầu đang ở chỗ tôi. Cô ta không chịu nghe lời, mấy anh mau tới đi. Tôi không đưa cô ta về nhà đâu (tôi sợ bị gài), mấy anh mà không tới nhanh, có chuyện gì là tôi không chịu trách nhiệm đâu đó!”
Tôi líu lo kể một tràng, đầu dây bên kia hình như nhận ra giọng tôi với số điện thoại, nhớ ngay tới cú gọi đầy drama cách đây nửa năm.
“Vâng, chị chờ chút ạ.”
Tôi vừa lòng gác máy, mới định quay sang xem tình hình Hoàng San San thế nào thì giật mình thấy cô ta… tự đứng dậy đi được luôn!
“Ủa, không phải cô đang đau mà? Giờ lại đi được rồi? Nhưng mà… nhìn mặt cô ghê quá đó, trắng bệch như sắp xỉu luôn vậy á.”
Thiệt là nói có sách, mách có chứng, mặt Hoàng San San lúc này trắng toát như tờ giấy.
“Không cần cô lo, tôi phải về nhà.”
Cô ta nói mà giọng vẫn còn run run.