Tái ngộ
Tôi nắm tay con gái, kiên nhẫn chỉ cho con cách nhận ra những dấu vết uốn cong của cua cát bò ngang trên bãi.
Con bé ngước lên nói: “Mẹ ơi, có một chú cứ đứng nhìn tụi mình hoài.”
Tôi nhìn theo hướng con chỉ và thấy Cố Yến đứng cách đó chừng mười mét, bên cạnh một tảng đá ngầm.
Chiếc áo sơ mi trắng trên người anh bị gió biển thổi căng, trông như cánh buồm đang chuẩn bị ra khơi.
Năm năm trôi qua rồi.
Anh gầy hơn trước một chút, những đường nét trên gương mặt lại càng rõ ràng và sắc sảo.
Mái tóc từng được chải gọn giờ rũ xuống trước trán, vương đầy hơi mặn của biển.
Anh bước về phía tôi và gọi: “Kiều Hạ.” Giọng anh trầm hơn trong ký ức, còn tiếng sóng thì nhanh chóng cuốn trôi cái tên ấy.
Tôi cúi xuống, dịu giọng nói với con gái: “Con giúp mẹ nhặt vài cái vỏ sò nhé? Nhặt loại màu trắng thôi.”
Con bé vui vẻ chạy đi.
Giữa chúng tôi chỉ còn lại tiếng gió biển thổi qua không gian.
Anh lên tiếng: “Con gái em dễ thương thật.” Tôi đáp: “Cảm ơn.”
Anh hỏi tiếp: “Con bé mấy tuổi rồi?” Tôi trả lời: “Bốn tuổi.”
Tôi hỏi lại: “Anh đến đây công tác à?” Thành phố nhỏ miền Nam này cách Bắc Kinh hơn hai ngàn cây số, khó có thể gọi là gặp mặt tình cờ.
Anh nói: “Công ty có dự án ở đây. Anh đã chuyển đến làm việc được nửa năm.”
Thật trùng hợp.
Trùng hợp đến mức giống như có người sắp đặt sẵn.
Con gái tôi cầm vỏ sò chạy về, nép sau lưng tôi, dè dặt nhìn anh.
Cố Yến ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào con bé và hỏi: “Con thích vỏ sò hả?”
Con bé gật đầu.
Anh mỉm cười, chỉ về phía bãi đá ngầm xa xa rồi nói: “Chú biết chỗ có vỏ sò ngọc đẹp lắm. Con có muốn đi xem không?”
Con bé ngẩng lên nhìn tôi, đôi mắt sáng long lanh.
Đáng lẽ tôi nên từ chối, nhưng gió biển quá dịu, hoàng hôn lại quá sâu, và tôi như bị ma xui quỷ khiến mà gật đầu.
Anh bế con gái tôi lên rất tự nhiên, khéo léo tránh những con sóng đang tràn tới.
Người đàn ông từng ôm trẻ con đầy lúng túng ngày nào, giờ lại thuần thục đến khó tin.
Tôi hỏi: “Anh hay trông trẻ à?” Anh khựng lại một giây rồi đáp: “Con của đồng nghiệp, thỉnh thoảng anh giúp.”
Con gái tôi cười khanh khách trong vòng tay anh, đây là lần đầu con bé thân thiện với người lạ nhanh như vậy.
Nước biển lướt qua mắt cá chân tôi, mang theo cảm giác mát lạnh.
Tôi chợt nhớ tới mùa đông trước khi l/y h/ôn, khi anh bỏ mặc tôi giữa tuyết trắng, không ngoảnh đầu mà đi tìm cô trợ lý nữ “cần được giúp đỡ”.
Khi đó anh từng nói: “Kiều Hạ, em mãi mãi chẳng hiểu chuyện.”
Còn bây giờ, anh lại nâng niu con của người khác như một báu vật.
Trong khe đá quả nhiên có vỏ sò ngọc, con gái tôi phấn khích reo lên.
Cố Yến xắn tay áo, để lộ vết sẹo đáng sợ trên cánh tay, chính là vết thương năm xưa khi anh chắn chai rư/ợu thay tôi.
Anh nhận ra ánh nhìn của tôi, liền vội vàng kéo tay áo xuống.
Tôi khẽ hỏi: “Còn đau không?”
Anh lắc đầu: “Lâu rồi không còn đau nữa.”
Nhưng tôi vẫn nhớ.
Tôi nhớ cảnh m/áu anh chảy không ngừng, nhớ dáng anh nằm trên giường cấp cứu với hàng mày nhíu chặt, nhớ lời anh từng nói: “Kiều Hạ, anh sẽ không bao giờ để em bị thương.”
Vậy mà sau này, người khiến tôi đầy tổn thương lại chính là anh.
Hoàng hôn dần buông, ngọn hải đăng phía xa bắt đầu sáng lên.
Con gái tôi chơi mệt, ngủ gục trên vai tôi.
Cố Yến cởi áo khoác ngoài, nhẹ nhàng đắp lên người con bé.
Anh nói: “Để anh đưa hai mẹ con về.”
Tôi từ chối: “Không cần đâu.”
Anh nói tiếp: “Ở đây khó bắt xe.”
Anh kiên nhẫn, còn tôi thì nhượng bộ.
Chiếc xe dừng lại bên bờ kè, là một chiếc SUV nội địa bình thường, không phải chiếc Porsche anh từng yêu thích.
Trong xe không có mùi nước hoa, không có sợi tóc dài của phụ nữ, lịch sử định vị chỉ toàn công ty và siêu thị, đúng kiểu một người đàn ông sống một mình.
Đến trước cửa homestay, anh nhẹ nhàng bế con gái đưa lại cho tôi.
Anh hỏi: “Con bé tên là Kiều Nguyệt à?”
Tôi gật đầu: “Ừm.”
Anh khẽ nói: “Rất giống em, nhất là đôi mắt.”
Gió biển thổi tung tóc trước trán anh, để lộ những nếp nhăn mờ nhạt mà năm năm trước chưa từng có.
Lần đầu tiên, tôi gọi tên anh: “Cố Yến, anh sống ổn không?”