1.
Sinh thần ta sắp đến, sáng sớm, Chu Sách Hồi đã rời khỏi nhà, nói rằng muốn ra chợ một chuyến.
Ta phấn khởi vô cùng, vừa phác thảo kiểu dáng cho bộ y phục mới, vừa háo hức đoán xem hắn sẽ mang về cho ta món quà gì.
Chiều đến, Chu Sách Hồi quay về.
Thế nhưng, ngay khi vừa bước vào cửa, hắn đã bắt đầu thu dọn hành lý.
Ta bỗng chốc hoảng hốt, vội hỏi:
"Chàng muốn đi đâu?"
Chu Sách Hồi từng là thống lĩnh cấm quân, từ sau khi từ quan, hắn đưa ta ẩn cư nơi thâm sơn đã ba năm.
Ba năm qua, hắn hiếm khi ra khỏi thôn làng.
Lần gần nhất hắn có hành động như vậy, chính là khi nghe tin Quý phi Chu Ly rơi xuống vực…
Chu Sách Hồi xuất thân hèn mọn, thuở nhỏ chỉ là một kẻ chăn ngựa trong phủ nhà Chu Ly.
Hai người từng thề hẹn trọn đời, nhưng cuối cùng lại lỡ dở, mỗi người một phương.
Ta biết rõ, trong lòng hắn, địa vị của Chu Ly chưa bao giờ nhẹ.
Hắn không đáp lại lời ta, chỉ lặng lẽ tiếp tục thu dọn hành lý.
Ta đỏ hoe mắt, tiến lên nắm chặt lấy tay áo hắn.
"Chu Sách Hồi, chàng nói thật cho ta biết, lần này có phải lại vì Chu Ly không?"
Chu Sách Hồi hít sâu một hơi, sau đó quay đầu lại, đôi mắt lóe lên ánh lửa âm trầm.
"Y Thủy, nàng đã sớm biết tin Chu Ly khó sinh rồi, đúng không?"
Ta cứng đờ cả người.
Nhìn thấy dáng vẻ ta lúc này, còn gì mà hắn không hiểu?
Hắn cười lạnh một tiếng, như thể đã đoán trước được tất cả.
"Trước đó nàng một mực giấu giếm, ta đã sớm nên đoán được Chu Ly xảy ra chuyện. Như vậy, ta cũng sẽ không chậm trễ đến hôm nay."
"Khi nào thì nàng trở nên ích kỷ như thế này?"
"Nàng ghen tỵ với Chu Ly, nên dù biết nàng ấy đang cận kề cái chết, cũng không chịu báo tin cho ta, chỉ sợ ta đi cứu nàng ấy."
Lời lẽ của Chu Sách Hồi sắc bén như từng mũi kim, đâm vào tim ta đau nhói.
Ta ngước mắt nhìn hắn, giọng nói run rẩy:
"Ta không phải ích kỷ, ta chỉ không cao thượng như chàng nghĩ."
Một giọt nước mắt rơi xuống, lặng lẽ lướt qua gò má ta.
"Chu Sách Hồi, ta hỏi chàng, nửa năm trước, chúng ta đã thành thân hay chưa? Ta có phải thê tử danh chính ngôn thuận của chàng không?"
Chu Sách Hồi mím môi, không đáp.
Ta cười lạnh, thay hắn nói ra sự thật:
"Chàng rõ ràng đã là phu quân của ta, vậy mà khi nghe tin Quý phi Chu Ly rơi xuống vực, vẫn không chút do dự bỏ mặc ta, liều mạng đi cứu nàng ấy."
"Chàng cứu Quý phi, nhưng nàng ấy lại vứt bỏ chàng không chút đoái hoài, trở về hoàng cung rồi lại được sủng ái như xưa. Còn chàng, toàn thân trọng thương, là ta đã liều mạng kéo chàng trở về."
"Ban ngày ta cắt vải đổi tiền, ban đêm sắc thuốc chăm sóc chàng. Suốt nửa năm trời, ta mới có thể dưỡng chàng khỏe lại."
"Chàng đã nói gì với ta khi tỉnh lại, chàng quên rồi sao? Chàng nói mạng của chàng là ta cứu về, từ nay về sau sẽ đối xử tốt với ta."
Nước mắt lăn dài trên gò má, lòng ta đau như dao cắt.
Chu Sách Hồi nhìn ta, ánh mắt có chút dao động, nhưng rồi vẫn dằn lòng xuống.
"Y Thủy, ta biết những gì nàng đã làm vì ta."
"Chỉ là… ân tình và tình cảm vốn không thể vẹn toàn cả hai. Đây là lần cuối cùng."
Nói dứt lời, hắn nhấc hành lý lên, kiên quyết bước ra khỏi cửa.
Ta hoảng loạn chạy theo, nhìn thấy hắn xoay người lên ngựa, dứt khoát ghìm chặt dây cương, không chút do dự.
Tiếng vó ngựa giẫm lên nền đất bùn phát ra âm thanh dồn dập, từng tiếng như gõ thẳng vào tim ta.
Ta chạy theo mấy bước, gào lên trong tiếng khóc:
"Lần này nếu chàng không quay đầu lại, ta sẽ không bao giờ nhận chàng là phu quân nữa!"
Ta vừa khóc vừa hét lớn, nhưng Chu Sách Hồi hoàn toàn không để tâm.
Bóng lưng hắn dần khuất xa trong màn sương trắng xóa, không chút lưu luyến…
2.
Trong cơn gió lạnh buốt, ta đứng chờ rất lâu.
Nhưng mãi vẫn chẳng thấy Chu Sách Hồi quay đầu ngựa trở lại.
Chút hy vọng cuối cùng trong lòng ta cũng vụt tắt.
Ta ôm lấy thân mình, chậm rãi ngồi xổm xuống nền đất lạnh.
Lạnh quá…
Cơn gió đêm nay lạnh chẳng khác gì ngày ta kéo lê thân thể đầy thương tích của Chu Sách Hồi trở về nhà.
Khi đó vẫn là mùa hè, đáng lẽ ra ta không nên rét buốt đến tận xương như vậy.
Nhưng cũng chính hôm ấy, ta mới hiểu ra—
Trong lòng Chu Sách Hồi đã sớm có một người hắn thực sự yêu thương.
Người ấy, đường đường là một vị Quý phi.