3.
Ta đưa nam nhân khoác thanh sam về nhà.
Đứng trước cửa, hắn do dự giây lát, không lập tức bước vào.
Ta ngoái đầu nhìn hắn, trong lòng nghĩ, nếu đã quay về rồi thì đừng nhắc lại những chuyện phiền lòng trước kia nữa.
Vậy nên ta dứt khoát tiến lên, kéo mạnh hắn vào trong.
"Chàng hẳn đã đói rồi, ta đi nấu cơm cho chàng ăn."
Nói xong, ta liền xoay người đi vào bếp rửa rau.
Chẳng ngờ khi quay đầu lại, ta thấy hắn đã cầm rìu lên, giúp ta bổ củi.
Trước đây, dù Chu Sách Hồi là người luyện võ, nhưng hắn chưa bao giờ làm những việc này giúp ta.
Mỗi ngày, hắn đều lên núi ba lần, mỗi bữa chỉ ăn qua loa rồi vội vã rời đi.
Hỏi thì hắn bảo đi săn thú, nhưng thật ra số lần mang được chiến lợi phẩm về cực kỳ ít.
Lúc này, khi hắn ôm một bó củi lớn, ngồi xổm xuống nhóm lửa, ta lại có chút kinh ngạc.
"Thực ra chàng không cần giúp ta, ta đã quen một mình nấu nướng rồi."
Hắn im lặng một lúc, rồi ánh mắt dừng lại trên đống ớt đỏ tươi trên thớt, có chút xuất thần.
"Nàng rất thích ăn cay sao?"
Ta nhớ rằng Chu Sách Hồi trước giờ vốn thích ăn thanh đạm, liền thuận miệng đáp:
"Ta có chuẩn bị riêng cháo trắng và đồ ăn nhẹ cho chàng."
Dù hắn đã quay về, nhưng trong lòng ta vẫn còn vướng bận chuyện hắn rời bỏ ta mà đi, nên giọng điệu cũng không mấy tự nhiên.
Không ngờ, hắn bỗng nhiên mỉm cười dịu dàng, ánh mắt sáng tựa sao trời.
"Nàng thích ăn cay, vậy ta cũng sẽ tập ăn cay. Không cần phiền lòng vì ta mà chuẩn bị phần riêng."
Ta hơi sững sờ, nhất thời thất thần, vô tình để lưỡi dao cứa vào ngón tay.
Máu tươi thấm đỏ cả thớt, khiến ta có chút tự trách.
"Đừng cử động, để ta giúp nàng băng lại."
Hắn nói rồi lập tức lấy ra một lọ thuốc từ trong áo, cẩn thận rắc lên vết thương của ta.
Trước đây, mỗi khi ta bị đứt tay, ta thường cố ý chạy đến trước mặt Chu Sách Hồi để làm nũng…
Chu Sách Hồi từng nhíu mày, bảo ta tự mình đi thoa thuốc, không buồn đụng tay đến.
Trong khi đó, hắn lại không ngừng lau chùi lưỡi dao dính máu, chỉ vì thanh đao ấy là do Quý phi ban tặng.
Hắn không quan tâm vết thương của ta ra sao, chỉ trách ta làm bẩn đao kiếm của hắn.
Dù hắn không nói ra, nhưng ánh mắt và biểu cảm đã nói lên tất cả.
Có lẽ, lần đó ta cố ý dùng vết thương để thử lòng Chu Sách Hồi, nhưng lại bị hắn nhìn thấu tâm tư, từ đó càng khiến hắn chán ghét ta hơn.
Từ dạo ấy, mỗi lần ta bị thương, trong lòng liền dâng lên một cảm giác nhục nhã khó tả.
Ta chỉ dám lén lút tự mình thoa thuốc, không dám để ai biết.
Lúc này, bột thuốc rơi xuống vết thương, cơn đau nhói khiến ta rụt tay lại theo phản xạ.
Bỗng một luồng hơi nhẹ nhàng phả lên da, là hắn đang khẽ thổi vào vết thương của ta.
Ta đột nhiên cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.
Nhìn người trước mặt, trong lòng ta dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Chu Sách Hồi chưa bao giờ đối với ta dịu dàng đến thế…
Hắn thực sự là Chu Sách Hồi sao?
Đêm xuống, ta giúp hắn trải giường xong xuôi, sau đó trở về phòng mình.
Dù ta và Chu Sách Hồi danh nghĩa là phu thê, nhưng giữa chúng ta chưa từng có thực chất vợ chồng.
Chỉ là một lời hứa hẹn, từ đó xưng nhau là phu thê.
Không có cha mẹ tác hợp, cũng chẳng có mai mối dạm hỏi, càng không có nghi thức bái đường hay tiệc cưới mời khách.
Suốt ba năm qua, Chu Sách Hồi chưa từng chạm vào ta, chúng ta vẫn luôn ngủ riêng.
Nhớ đến đơn hàng ngày mai còn chưa giao, ta đoán tối nay lại phải thức trắng để may y phục.
Ta nhẹ nhàng bước vào gian phòng mà Chu Sách Hồi vẫn thường ngủ.
Giỏ kim chỉ đặt ngay bên cửa sổ, lúc đi ngang qua giường, ta không nhịn được mà liếc nhìn phía sau tấm rèm.
Có lẽ ta nhìn hơi lâu, khiến nam nhân trên giường cảm nhận được sự hiện diện của ta.
Trong bóng tối, hắn từ từ mở mắt, lẳng lặng nhìn ta hồi lâu.
Rồi hắn khẽ động đậy, từng chút từng chút một, dịch người vào trong giường, chừa lại một chỗ bên ngoài.
Ý thức được hành động của hắn, ta bỗng chốc đỏ mặt.
Nhưng khi nhìn thấy đôi mắt tròn xoe kia, trong lòng ta lại có chút rung động.
Ta chợt nhớ đến con mèo nhỏ mà ta từng nuôi khi còn ở hiện đại.
Nó cũng thường chui vào chăn ủ ấm cho ta.
Mỗi lần ta vén chăn lên, nhìn thấy đôi mắt to tròn như hạt hạnh nhân của nó, ta đều không nhịn được mà nhào tới ôm chặt, như sói đói vồ mồi.
Lúc này, ta khẽ nuốt nước bọt, nhưng cuối cùng vẫn nở một nụ cười, lên tiếng giải thích.
"Ta lấy đồ xong sẽ đi ngay."
"Nếu đêm lạnh, chàng cứ nói với ta."
"Ta nghe giọng chàng vẫn còn khàn, e rằng bệnh chưa khỏi hẳn, nhất định phải đắp chăn cho ấm."
Hắn không nói gì, ánh mắt rơi xuống hộp vải trong tay ta.
Dừng lại một chút, hắn bước xuống giường, đi về phía ta, từ trong tay áo lấy ra một vật nhỏ bằng gỗ.
Là một chiếc giáp tay may vá.
"Ta thấy ban ngày ngón tay nàng sưng tấy, hẳn là thường xuyên bị kim đâm vào."
Hắn cẩn thận đặt giáp tay lên đầu ngón tay ta.
Kích cỡ… vừa khít một cách hoàn hảo.
Hắn lại khẽ cười, trong mắt mang theo một tia vui mừng chân thành.
"Ta mài suốt cả buổi chiều đấy, chỉ là thô sơ mộc mạc, mong nàng đừng chê."
Ta sững sờ, lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp xen lẫn chua xót.