Cơn đau thiêu đốt, cảm giác ăn mòn như ta tưởng tượng, lại không hề xuất hiện.
Chỉ có thứ lạnh thấu xương, dính nhớp như ngâm tay trong bùn nước đá.
Ghê tởm, buốt giá, nhưng… vẫn có thể chịu được.
Ta khẽ mở mắt.
Một cảnh tượng kỳ dị hiện ra.
Lấy bàn tay ta làm tâm, nước đầm quanh đó… màu đen đậm ghê người, dường như nhạt đi đôi chút?
Những luồng khí đen xám đặc quánh, cuộn trào như sinh vật sống, khi tiến sát cánh tay ta lại như gặp phải vô hình chi lực, chầm chậm tan rã, nhạt nhòa rồi biến mất.
Quả thực… hữu hiệu!
Tim ta đập mạnh.
Chút sợ hãi ban đầu tan đi, ta gắng bình tĩnh, tập trung ý niệm, tưởng tượng từng luồng uế trọc bị ta xua đuổi ra khỏi đầm nước.
Dù tiên lực trong cơ thể yếu ớt đáng thương, nhưng giờ phút này, dường như có một thứ năng lực khác, vốn ẩn sâu, tựa bản năng bẩm sinh, theo ý ta mà tuôn ra nơi lòng bàn tay.
“Ummmm…”
Một tiếng rung cực nhẹ như vọng lên từ mặt nước.
Phần nước quanh tay ta, đổi màu rõ rệt—
Từ đen kịt như mực, sang xám đậm, rồi xám nhạt…
Cuối cùng, lộ ra một vòng nước trong veo, như thủy tinh lạnh giá!
Chỉ nhỏ bằng miệng chậu, nhưng thật sự trong vắt không tì vết.
Mặc dù rất nhanh đã bị lớp nước đen dày xung quanh ùa tới che lấp, làm vẩn đục lại.
Nhưng khoảnh khắc đó…
Như ánh đèn leo lét trong đêm tối dày đặc!
Nó chứng minh—ta làm được!
Ta ngẩng phắt đầu, ánh mắt sáng bừng, nhìn về phía Ma Tôn.
Hắn vẫn đứng yên bên mép đầm, ánh mắt lạnh như đêm đông qua lớp mặt nạ, rơi đúng vào khoảnh nước trong ngắn ngủi ấy.
Không có bất cứ lời khen hay biểu lộ gì.
Nhưng ta cảm giác được, luồng khí lạnh nặng nề quanh đây… tựa hồ giảm đi đôi chút.
“Tiếp tục.”
Thanh âm lạnh lẽo ấy phá vỡ chút vui mừng trong lòng ta.
“… Ồ.”
Ta cụp mắt, ngoan ngoãn tiếp tục làm “cọc tiêu lọc bẩn” sống.
Lần đầu tiên thanh tẩy, kéo dài chừng nửa canh giờ.
Khi xong, ta chỉ thấy toàn thân như bị rút cạn sinh lực, đầu óc quay cuồng, tứ chi mềm nhũn lạnh buốt.
Cuối cùng được Chùy Chùy nửa bế nửa dìu, mang về tẩm điện.
Ma Tôn không hề xuất hiện thêm nữa.
Nhưng sang ngày hôm sau, trong mớ nguyên liệu Chùy Chùy mang đến, lại có thêm một vò nước suối trong mát ngọt lành, cùng mấy quả đỏ thẫm tỏa linh khí dạt dào.
“Là tôn thượng ban cho.” Chùy Chùy nói ngắn gọn. “Bổ dưỡng nguyên khí.”
Ta nâng vò nước và mấy trái linh quả trong tay, trong lòng ngổn ngang khó nói.
Cái này… coi như… bồi thường lao lực?
Từ đó về sau, cuộc sống như bước vào một vòng luẩn quẩn quái đản.
Cứ cách vài ngày, Chùy Chùy lại áp giải ta tới đầm chướng, ép ta làm “cọc tiêu thanh tẩy”.
Mỗi lần xong, ta đều mệt như chó chết, mềm nhũn như bùn.
Nhưng bù lại, “bồi thường” từ Ma Tôn cũng dần hậu hĩnh hơn.
Ngoài nước suối và linh quả, về sau còn có mấy khối ngọc thạch phát ra quang mang ấm áp, cầm trong tay liền truyền hơi ấm vào tận xương tủy, giúp hồi phục nhanh chóng.