Khi ta vào cung, đã ba năm trôi qua kể từ ngày tỷ tỷ rời cõi đời.
Chuyện Vân Ly của gánh hát Vân gia chết trong cung không để lại ấn tượng sâu sắc gì với các cung nhân.
Thái giám dẫn ta tới nơi ở rồi lập tức rời đi. Nhìn căn phòng này, trong lòng ta bỗng như thấy bóng dáng tỷ tỷ hiện về.
Năm ấy, khi tỷ vào cung, hẳn cũng ở trong gian phòng này.
Ta mở rương, cẩn thận lấy y phục biểu diễn ra chỉnh lại. Đúng lúc ấy, từ bên ngoài vang lên tiếng cười nói rôm rả.
Ngẩng đầu nhìn, chẳng rõ từ khi nào đã có một nhóm người vây quanh ngoài cửa.
Đó là các nhạc công trong cung. Vì Hoàng thượng yêu thích hí khúc, nên đặc biệt nuôi một đoàn nghệ nhân trong vườn Lê viên.
Lần này họ đến tìm ta, muốn bàn bạc về vở diễn sẽ biểu diễn trong ngày thọ thần.
Ta lật qua vài cuốn sách, tùy ý chỉ mấy khúc, chẳng ngờ tất cả đều lặng im.
Một người trong số họ cười cười, nói:
“Lần trước khi tỷ tỷ của cô vào cung, cũng hát mấy khúc này. Hoàng thượng đều đã nghe cả rồi, chi bằng chọn vài khúc mới mẻ hơn?”
Ta lắc đầu, quả quyết:
“Hoàng thượng đã yêu thích mấy khúc này, nghĩ rằng nghe hoài cũng không chán.”
Mọi người không nói thêm, chỉ hỏi ta khi nào bắt đầu diễn tập.
Ta đáp:
“Ngay bây giờ cũng được.”
Thế là mỗi người cầm nhạc cụ, tập trung ra sân sau, ta bắt đầu cất giọng hát.
Khúc đầu tiên là *Bát Tiên Khánh Thọ*.
Thanh âm của ta vừa cất lên, uyển chuyển thoát tục, như dòng suối nhẹ nhàng thấm vào lòng người.
Các nhạc công đều say mê lắng nghe, chẳng ai hay trong sân đã xuất hiện hai vị quý nhân tự bao giờ.
Chỉ đến khi ta ngừng hát, họ mới như bừng tỉnh khỏi mộng, đồng loạt quỳ xuống hành lễ:
“Tham kiến Hoàng hậu nương nương, Vương phi nương nương.”
Người vừa tới chính là đương kim Hoàng hậu và Ninh Vương phi.
Hai người vốn là bạn tri kỷ từ thuở thiếu thời, sau khi Ninh Vương qua đời, Hoàng hậu thường triệu Ninh Vương phi vào cung để bầu bạn.