Thân là Vương phi, vốn dĩ nàng không nên nói nhiều như vậy với một kẻ hèn mọn như ta, chỉ là một kẻ hát xướng.
Nhưng tỷ tỷ của ta từng có ân với nàng.
Theo lời Ninh Vương phi kể lại, ba năm trước, khi nàng đang mang thai, vô tình bị một con mèo hoang làm hoảng sợ, suýt nữa thì mất đi đứa bé trong bụng.
Chính tỷ tỷ đã phát hiện ra, kịp thời gọi Thái y đến, cứu được thai nhi của nàng.
Vì vậy, Ninh Vương phi mới đặc biệt đến nhắc nhở ta.
Nhưng ta không nghe.
Ta hỏi nàng, liệu nàng có biết năm đó tỷ tỷ của ta chết như thế nào hay không?
Ninh Vương phi lắc đầu, hồi tưởng lại:
“Đó là vào mùa đông. Một tiểu cung nữ dậy sớm phát hiện tỷ tỷ của ngươi ngâm mình trong hồ, đã qua đời từ lâu. Mọi người đều nói là trượt chân ngã xuống nước. Nhưng một người đang yên đang lành, làm sao lại có thể đột nhiên rơi vào hồ được chứ?”
Ánh mắt của Ninh Vương phi thoáng nét u buồn, nàng thở dài với ta:
“Tóm lại, ngươi không nên ở lại trong cung này.”
Ta khẽ cong môi, cười nhạt, giọng nhẹ bẫng:
“Người của gánh Vân gia chỉ còn lại mình ta, ở đâu cũng vậy cả thôi. Ở trong cung chí ít còn được cơm ngon áo đẹp, chẳng phải tốt hơn ở ngoài hay sao?”
Ninh Vương phi ngẩn người, gật đầu nói cũng phải, rồi rời đi.
Từ đó, ta ở lại trong cung, thỉnh thoảng phải đến trước mặt Thánh thượng biểu diễn vài vở kịch.
Dẫu không phải phi tần, nhưng dường như ta còn được sủng ái hơn cả họ.
Hôm ấy, khi ta vừa hát xong và chuẩn bị lui xuống, Hoàng đế bỗng gọi giật lại:
“Ngọc nhi, trẫm ban cho ngươi một danh phận, thế nào?”
Trước nay ngài chưa từng nhắc tới chuyện này, hôm nay đột nhiên đề cập, hẳn là đã có kẻ nào đó thầm thì bên tai.
Ta quỳ trên nền đất lạnh giá, bình tĩnh đáp:
“Xin Thánh thượng thứ tội, dân nữ vốn đã có hôn ước. Chỉ là vị hôn phu chẳng may đột ngột qua đời trước lễ cưới, nên mới đến giờ vẫn chưa xuất giá. Cả đời này, dân nữ chỉ mong giữ trọn tiết hạnh để tưởng nhớ người đã khuất, mong Thánh thượng ân chuẩn.”
Nghe vậy, Hoàng đế không tiện ép buộc, đành tiếc nuối từ bỏ ý định nạp ta làm phi.
Thế nhưng, dẫu ngài không nạp ta, tin này vẫn lan truyền khắp nơi.
Vị Hoàng hậu bấy lâu ẩn nhẫn cuối cùng cũng không kiềm chế nổi, cho gọi ta vào Phụng Nghi Cung.
Nàng nghiêng người tựa trên trường kỷ, ánh mắt phượng sắc sảo hơi xếch, thoáng vẻ khinh miệt:
“Thánh thượng khen ngươi hát hay. Bản cung hôm nay rảnh rỗi, những khúc ấy, ngươi hát lần lượt cho bản cung nghe xem?”
Ta khẽ liếc qua danh mục những vở diễn, nhận ra rằng nếu phải hát hết thảy những khúc này, chí ít cũng phải hát liền một ngày một đêm không ngừng nghỉ, khiến cổ họng tổn thương nặng nề.
Ta quỳ phục xuống đất, giọng nói nhẹ nhàng:
“Không dám giấu Hoàng hậu nương nương, thật ra so với những vở hí khúc này, dân nữ còn sở trường một loại khác.”
“Ồ? Loại khác ư?”
Hoàng hậu không tỏ vẻ quan tâm, chỉ thong thả ngắm nghía bộ móng tay được nhuộm kỹ bằng cánh hoa móng rồng, nhàn nhạt đáp:
“Chẳng phải đều là hát xướng sao, có gì khác biệt?”