1.
Tôi không chắc liệu Tạ Hành Bạch có nhận ra mình hay không.
Sắc mặt chị quản lý có chút kỳ lạ.
Đặc biệt là khi thấy anh ta uống một ngụm cà phê mà không hề hay biết gì.
Chị ấy không nhịn được mà nhắc nhở: "Cái đó là chị gọi mà."
Tạ Hành Bạch khựng lại, nhưng sắc mặt không đổi nói: "Chị đã uống miếng nào đâu."
"Nhưng đó là cà phê đen, không thêm một chút đường nào cả."
Chị Quý nhấn mạnh, càng cảm thấy khó hiểu hơn: "Bình thường chẳng phải em ngay cả mùi cũng không ngửi nổi sao?"
Ngón tay đang cầm cốc cà phê chợt siết chặt.
Tạ Hành Bạch ho khẽ một tiếng, nói nhanh hơn:
"Đêm qua em mất ngủ, cần chút gì đó để tỉnh táo.
"Chẳng phải bảo là không kịp rồi sao? Tiếp tục đi."
Chị Quý mấp máy môi.
Cuối cùng vẫn không nói thêm gì nữa.
Chị ấy chỉ mỉm cười với tôi: "Vậy làm phiền em khẩn trương một chút nhé."
"Vâng."
Tôi gật đầu.
Từ đầu đến cuối.
Tạ Hành Bạch không hề nhìn tôi thêm một lần nào nữa.
Tôi bất giác thở phào nhẹ nhõm, làm tốt công việc của một thợ trang điểm tạm thời.
Ánh mắt chị Quý vẫn đầy vẻ nghi hoặc nhìn qua nhìn lại giữa hai chúng tôi.
Rồi chị ấy đột ngột lên tiếng:
"Em họ gì nhỉ?"
"... Dạ, em họ Thành."
"Em là người mới đến à?"
"Dạ không, em chỉ đến làm thay thôi ạ."
"Ồ, tay nghề của em tốt đấy, kiểu trang điểm này rất hợp."
Chị Quý khen tôi, rồi thuận miệng trêu chọc: "Hèn chi lúc chị mượn em đi, mấy cậu idol kia cứ quyến luyến mãi, đứa nào đứa nấy nhìn đáng thương gọi em là chị. Đặc biệt là cậu Cố Ngôn ấy, còn níu tay áo hỏi lần sau có hẹn em được không, chị thấy mắt cậu ta sắp đỏ hoe đến nơi rồi."
Chị ấy vừa nói vừa thấy vui vẻ.
Nhưng lời vừa dứt.
Nhiệt độ trong phòng nghỉ đột nhiên giảm xuống cực độ.
Tôi nhớ lại, dường như đúng là có chuyện như thế thật.
Nhưng tôi cũng chẳng để tâm: "Mấy đứa trẻ ấy mà, miệng đứa nào cũng ngọt lắm."
"Đúng vậy, ai mà chẳng thích mấy đứa nhỏ trẻ trung, đẹp trai lại còn khéo mồm chứ?"
Chị Quý cảm thán.
Nhìn sang Tạ Hành Bạch, chị ấy lại lộ ra vẻ "rèn sắt không thành thép":
"Cái người nhà mình thì chịu rồi, trong ba thứ đó cùng lắm được mỗi cái đẹp trai, còn thì—"
"Chị Quý."
Tạ Hành Bạch ngắt lời chị Quý.
Giọng không cao.
Nhưng lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn.
Anh ta nhíu mày: "Từ bao giờ mà chị lại nói nhiều thế?"
"Được rồi được rồi, chị không làm phiền em nghỉ ngơi nữa."
Chị Quý dường như đã quá quen với việc này, chỉ nhún vai một cái.
Ngay lúc người kia không chú ý, chị ấy mấp máy môi ra hiệu với tôi: "Tính tình như chó ấy."
Tôi mỉm cười, vờ như không biết gì mà tiếp tục công việc trên tay.
Nhưng động tác lại có chút cứng nhắc.
Tạ Hành Bạch đang nhắm mắt.
Hàng mi dài đổ bóng mờ nhạt dưới mắt.
Tôi từng cực kỳ quen thuộc với gương mặt hoàn mỹ này.
Từ năm sáu tuổi đến năm mười sáu tuổi.
Người này luôn là “người mẫu” của tôi.
Anh luôn kiên nhẫn để mặc tôi tô vẽ lung tung lên mặt mình.
Hương cà phê đắng ngắt thoang thoảng trong không khí.
Rồi đột nhiên nồng đậm hơn.
"Thầy Tạ."
Tôi cúi người lại gần Tạ Hành Bạch, đầu ngón tay khẽ ấn lên mí mắt anh ta.
Vẫn dùng giọng điệu làm việc chuyên nghiệp:
"Phiền anh mở mắt ra nhìn xuống dưới ạ."
2.
Cảm giác dưới đầu ngón tay hơi mát và mịn màng.
Tạ Hành Bạch nâng mí mắt lên.
Nhưng không nhìn xuống dưới.
Mà lại vô thức nhìn thẳng vào tôi.
Ánh mắt lập tức khóa chặt lấy tầm nhìn của tôi.
Cầu mắt dưới lớp da mỏng hơi rung động.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi.
Tôi còn chưa kịp nhìn rõ điều gì.
Tạ Hành Bạch đã chủ động ngoảnh mặt đi trước.
Động tác mạnh đến mức chị Quý đang xem điện thoại ở bên cạnh cũng phải ngẩng lên.
"Lại làm sao nữa thế?" Chị ấy hỏi.
Tay tôi khựng lại giữa không trung.
Nhất thời không biết nên phản ứng ra sao.
"Không có gì."
Chiếc ghế bị đẩy lùi về phía sau phát ra tiếng động chói tai.
Tạ Hành Bạch mím chặt môi.
Hồi lâu sau, dường như cực kỳ khó chịu mới thốt ra được mấy chữ:
"Không cần vẽ mắt đâu."
"Ồ phải rồi," Chị Quý bấy giờ mới nhớ ra, "Mắt Hành Bạch nhạy cảm lắm, không cần làm kỹ quá đâu."
Mắt nhạy cảm?
Tôi ngơ ngác nhìn sang.
Tạ Hành Bạch vẫn ngoảnh mặt đi.
Vành tai đỏ ửng vì bực bội vẫn chưa tan hết.
Cả người anh tỏa ra cảm giác khó gần.
Nhưng tôi nhớ rất rõ.
Hồi nhỏ tôi nghịch ngợm dùng que diêm đã đốt cháy để vẽ mắt cho anh.
Dù bị vẽ đến mức chảy cả nước mắt sinh lý.
Tạ Hành Bạch vẫn ngồi im.
Cùng lắm chỉ nhỏ giọng than vãn một câu "ngứa quá".
Chưa bao giờ có phản ứng kịch liệt như thế này.
Xem ra nhiều năm trôi qua.
Người thay đổi không chỉ có mình tôi.
"Lúc cô trang điểm cho người khác cũng đứng gần thế này à?"
Tạ Hành Bạch đột ngột hỏi.
Anh nhíu mày, giọng điệu có chút không thân thiện.
Đứng gần?
Tôi sững lại một chút, rồi chợt hiểu ra.
Tạ Hành Bạch nổi tiếng trong giới giải trí là người lắm quy tắc.
Thế là tôi chủ động lùi lại nửa bước, khéo léo xin lỗi:
"Thành thật xin lỗi thầy Tạ. Tôi quên mất anh không thích tiếp xúc gần. Lát nữa tôi sẽ chú ý, cố gắng không chạm vào anh ạ."
Tạ Hành Bạch nghẹn lời.
Sắc mặt trông càng tệ hơn.
Chị Quý thấy vậy bèn ra giảng hòa: "Được rồi được rồi, cũng tại chị quên nhắc. Em cũng bớt nóng giận đi, cô Thành đâu phải thợ trang điểm riêng của em. Người ta được chị kéo tạm sang đây, sao biết được lắm quy tắc của em thế? Bên nhân viên đang giục rồi, mau qua đó đi."
"Em không có nổi cáu với cô ấy."
Tạ Hành Bạch giải thích bằng giọng cứng nhắc.
Anh ta hơi lúng túng vò tóc một cái.
Lặng lẽ liếc nhìn tôi một cái rồi bước về phía phòng thay đồ.
"Làm gì thế?" Chị Quý thắc mắc.
"Thay quần áo."
"Thay cái gì nữa, trang điểm xong cả rồi, với lại không phải em chê bộ kia quá lòe loẹt sao?"
Ngón tay anh ta móc vào cổ áo.
Rồi lại nhanh chóng buông ra.
Tạ Hành Bạch vẫn giữ vẻ mặt lạnh như tiền: "Ra mồ hôi rồi, khó chịu."
Chị Quý nhìn theo chỉ biết câm nín: "Đúng là lắm chuyện."
Trong lúc Tạ Hành Bạch vào trong thay đồ.
Chị Quý hỏi tôi một vài kỹ thuật trang điểm.
Tôi lần lượt trả lời.
Nhưng trong đầu không nhịn được mà hiện lên hình ảnh xương quai xanh thoáng hiện ra lúc anh ta kéo cổ áo khi nãy.
Người này đúng là sinh ra để làm ngôi sao lớn.
Đến cả xương quai xanh cũng đẹp hơn hẳn người thường.
"Phải rồi," Chị Quý đổi chủ đề, vờ như vô tình hỏi, “Cô Thành trước đây có quen Hành Bạch không?"
Tôi đang thầm mắng mình mê trai đầu óc lú lẫn.
Nghe thấy câu này thì giật mình.
Thế là tôi cúi đầu sắp xếp lại đống dụng cụ hơi lộn xộn trong hộp trang điểm.
Mượn việc đó để che giấu nhịp tim đột ngột tăng nhanh.
"Dạ không ạ, em không đu idol đâu."
Phòng nghỉ rơi vào tĩnh lặng.
Vì vậy, vài giây sau, giọng nói đầy ngạc nhiên của chị Quý bỗng trở nên vô cùng rõ rệt:
"Sao thay đồ nhanh thế?"
3.
Tạ Hành Bạch đứng im ở cửa phòng thay đồ.
Khác với chiếc áo len mỏng màu xám khói rộng rãi lúc nãy.
Chiếc sơ mi đen thêu chỉ vàng mới thay nhìn rất vừa vặn, tôn dáng.
Nhưng cổ áo lại khóet rất sâu.
Để lộ một mảng da trắng lạnh và xương quai xanh rõ rệt.
Ống tay áo được anh xắn lên đến khuỷu tay.
Lộ ra phần xương cổ tay cứng cáp và thanh thoát.
Chị Quý hài lòng gật đầu: "Chị đã bảo là bộ này rất hợp mà."
Tạ Hành Bạch không đáp lời.
Ánh mắt anh lướt qua tôi, dường như còn lạnh lùng hơn cả lúc trước.
Rồi anh đi thẳng ra phía cửa.
"À phải rồi, cô Lê này, chúng ta kết bạn nhé? Biết đâu sau này lại có cơ hội hợp tác."
Chị Quý vừa nói vừa lấy điện thoại ra.
Tôi còn đang mải nghĩ xem người này mặc ít như vậy liệu có lạnh không.
Thì đã nghe thấy lời từ chối lạnh lùng của Tạ Hành Bạch:
"Anh Vương có biết chị tranh thủ lúc anh ấy vắng mặt để kết bạn lung tung với người lạ không?"
"Ơ cái thằng này—"
Không khí bỗng chốc trở nên ngượng ngùng.
"Cảm ơn chị Quý ạ, nhưng em có mở một studio riêng, lần này cũng chỉ là đến giúp tạm thời thôi."