5.
Tạ Hành Bạch bây giờ rất cao.
Anh đứng ngược sáng, cái bóng đổ xuống bao trùm hoàn toàn tôi.
Mọi chuyện giờ đã đảo ngược so với năm xưa.
"Cũng không phải cố ý giả vờ không quen mà."
Tôi thở dài, đành chấp nhận số phận, lấy cây cọ ra vờ như đang trang điểm để giải thích nhỏ giọng: "Chỉ là tôi sợ anh quá giận thôi, dù sao bây giờ anh cũng là người của công chúng rồi."
"Sợ tôi giận?" Tạ Hành Bạch cười lạnh. "Tôi thấy cô muốn chọc cho tôi tức chết thì có."
"Chẳng phải vẫn chưa đến mức đó sao?"
"Thế cũng là nhờ tính tôi hiền đấy."
Đến cả những fan cuồng có lớp kính lọc dày cả cây số của Tạ Hành Bạch cũng chẳng ai dám mở mồm khen anh ta hiền lành.
Tôi chê bai: "Ngày trước đâu có thấy da mặt anh—"
Nói được nửa câu thì tôi khựng lại.
Tôi vô thức nhìn Tạ Hành Bạch.
Câu nói này hoàn toàn là thốt ra theo bản năng.
Thực tế tôi không muốn nhắc lại chuyện cũ một chút nào.
Nó khiến tôi bàng hoàng nhớ ra rằng mình đã từng là một kẻ bỏ chạy.
Nhưng Tạ Hành Bạch dường như không nhận thấy, anh thản nhiên tiếp lời:
"Ngày xưa chính vì da mặt quá mỏng, nên mới để cô chạy mất đấy."
Ở cuối câu, tôi thậm chí còn nghe thấy cả tiếng nghiến răng của anh ta.
Tôi nghẹn lời, chẳng biết nên tiếp chuyện thế nào.
Bầu không khí vốn đang dần thân thuộc bỗng trở nên nguội lạnh.
May mà chị Quý xuất hiện đúng lúc: "Sao em vẫn còn ở đây? Chương trình sắp bắt đầu rồi."
"Điện thoại em đâu?"
"Em lấy điện thoại làm gì?"
Chị Quý vừa nói vừa lục lọi túi xách của mình.
Vừa thấy điện thoại đưa qua, chị ấy đã bị câu nói tiếp theo của Tạ Hành Bạch làm cho run tay.
Anh ta thản nhiên: "À, kết bạn với người ta."
Chị Quý: "..."
"Hay là để lúc khác đi?" Tôi cười xòa làm hòa. "Mọi người đang đợi anh qua kìa."
Nhưng Tạ Hành Bạch hoàn toàn không nể mặt.
Anh ta mở mã QR ra, đầu cũng không thèm ngẩng lên:
"Thế thì thao tác nhanh lên. Ai biết được cô có lại chạy mất hay không? Con thỏ còn dễ bắt hơn cô."
Tôi: "..."
Đành lấy điện thoại ra định quét mã.
Thì Tạ Hành Bạch đột ngột thu tay về.
Anh ta nói: "Đăng nhập nhầm nick rồi."
Giọng điệu vô cùng tự nhiên.
Dù lúc nhìn lướt qua cái ảnh đại diện ấy thấy hơi quen mắt, nhưng tôi cũng không suy nghĩ gì nhiều.
Tôi quét mã mới.
Tạ Hành Bạch liếc nhìn một cái, tay vẫn không thu về.
Giọng anh ta hơi lạnh: "Không được lấy nick công việc."
Tôi: "... Cái này mà anh cũng nhìn ra được à?"
Tạ Hành Bạch cười hừ một tiếng.
Chị Quý nhìn anh ta rồi lại nhìn tôi, thực sự không nén nổi tò mò:
"Bây giờ em không sợ anh Vương biết em tranh thủ lúc anh ấy vắng mặt để kết bạn lung tung với người lạ nữa à?"
Tạ Hành Bạch hài lòng thu điện thoại lại.
Lúc rời đi, anh ta để lại một câu nhẹ bẫng:
"Cô ấy có phải người lạ đâu."
Chị Quý: "..."
Tôi chịu cái nhìn trách móc kiểu "đã thế này rồi mà còn bảo không quen" của chị ấy.
Đành phải vơ đại một cái cớ để rời đi.
Đến mức quên cả việc xin chữ ký.
Về đến nhà, lòng tôi cứ bồn chồn lo lắng không yên.
Chẳng rõ là vì sợ Tạ Hành Bạch sẽ tính sổ chuyện cũ.
Hay là vì một lý do nào khác.
May mà Tạ Hành Bạch rất bận.
Bận đến mức không có thời gian xem điện thoại.
Thế nên tôi cũng chỉ lo lắng một lúc rồi lại vùi đầu vào công việc.
Studio tạo mẫu mới thành lập không lâu, có rất nhiều việc phải làm.
Đến khi rảnh rỗi cầm điện thoại lên, tôi mới thấy tin nhắn Tạ Hành Bạch gửi tới:
【Lúc đi trải nghiệm quán mới, anh thấy có một tiệm cơm nấu kiểu gia đình khá ngon, có món sườn xào chua ngọt đấy.】
Anh gửi kèm một cái định vị.
Trên giao diện trò chuyện trống trơn, ngoài lời chào lúc mới kết bạn thì chỉ có mỗi tin nhắn gửi từ ban sáng này.
Nhưng bây giờ đã quá giờ cơm trưa từ lâu rồi.
Tôi lưỡng lự một lát, cuối cùng vẫn quyết định xem tin nhắn này như một chia sẻ trải nghiệm quán xá bình thường.
Vì vậy, tôi chỉ gửi lại một cái biểu tượng mặt cười.
Trong thông báo còn có một yêu cầu kết bạn mới.
Lời nhắn ghi tên: Cố Ngôn.
Hôm đó, cuối cùng một người bạn quen biết đã giúp tôi lấy được chữ ký.
Gửi kèm với chữ ký còn có một tờ giấy nhỏ ghi một dãy số điện thoại.
Tôi chẳng buồn xem, xé bỏ rồi vứt thẳng vào sọt rác.
Thật không ngờ cậu ta vẫn chưa bỏ cuộc, thậm chí còn xin được cả nick cá nhân của tôi.
Tôi nhíu mày.
Suy nghĩ một hồi, tôi quyết định dùng tài khoản công việc để kết bạn lại.
Có lẽ đang bận nên đối phương không đồng ý ngay lập tức.
Tôi cũng không đợi, vừa gặm bánh mì vừa tiếp tục vùi đầu vào công việc.
Mãi cho đến khi trên máy tính vang lên mấy tiếng "tinh tinh".
【Chị Tảo Lê ạ?】
Tôi hỏi thẳng luôn: 【Cậu xin số wechat này của ai thế?】
Những người biết số này chủ yếu là người thân, bạn bè và bạn học đại học của tôi.