Từ nhỏ đã xa cách, trong lòng nó, cha mẹ nuôi mới là thân thuộc, còn ta chỉ là người dưng không có bất kỳ tình cảm nào.
Nhưng dù thế nào, nó là người thân duy nhất còn lại của ta, ta nhất định phải chăm sóc nó thật tốt.
Chỉ là, ta cũng mới mười tuổi, chẳng biết làm cách nào để kiếm sống.
May thay mẫu thân từ nhỏ đã dạy ta đọc sách viết chữ, thân phận thứ nữ cũng khiến ta chín chắn hơn người.
Thế là ta tìm được một việc chép sách thuê.
Ta và A Vân sống cùng nhau trong miếu hoang.
Ta đi chép sách, nó thì đi xin ăn.
Mong một ngày nào đó tiết kiệm đủ tiền để cho nó đi học.
Nhưng cơ thể A Vân yếu ớt, bệnh liên miên, số tiền ít ỏi ta kiếm được chẳng đủ để dành dụm.
Một đêm mưa to, tiếng sét đánh khiến ta tỉnh giấc.
Sợ A Vân cảm lạnh, ta liền dậy xđệ thử.
Không ngờ lại phát hiện nó toàn thân nóng rực, đang sốt cao, miệng mê sảng không ngừng.
Thằng bé này, mỗi lần khó tỷu đều không tỷu nói với ta.
Ta vội vàng bế nó lên.
“A Vân, tỷ đưa đệ đi khám bệnh!”
Tiền mua thuốc dạo trước đã dùng hết sạch, còn đang định mai chép thêm ít sách để kiếm chút tiền.
Nhưng giờ chẳng còn thời gian để chờ.
Tình trạng của nó rất nguy cấp, chậm trễ e là nguy đến tính mạng.
Ta lấy một tấm chiếu cuốn quanh người nó, cúi người cõng lên lưng, lao ra giữa màn mưa tầm tã.
Ngoài trời sấm sét rền vang, mưa như trút, gió rít từng cơn quất vào mặt.
Ta cắn răng, dẫm từng bước qua bùn đất trơn trượt, cõng A Vân đến trước cửa y quán.
“Đại phu! Làm ơn cứu mạng!”
Đợi rất lâu sau, cửa mới mở.
Nhưng người kia vừa thấy ta liền quát:
“Cút! Hai đứa ăn mày này, lần trước thuốc còn chưa trả tiền, lấy đâu ra tiền khám nữa!”
“Mau cút cho khuất mắt!”
Rồi “rầm” một tiếng đóng sập cửa, mặc cho ta khóc lóc cầu xin, cũng không buồn đáp lại.
A Vân vẫn nóng hừng hực, như thể ta đang cõng một bếp lửa sau lưng.
Nó đang thiêu cháy sinh mệnh của chính mình, nếu không được cứu, sớm muộn cũng sẽ hóa lạnh băng.
Không được! Tuyệt đối không được!
Tim ta như bị bóp nghẹt, nhưng vẫn cắn răng cõng nó tiếp tục chạy đi tìm đại phu.
Chẳng lẽ trong thiên hạ không còn ai có lòng nhân?
“A Vân, đừng sợ, tỷ nhất định sẽ cứu được đệ.”
Mẫu thân đã mất, phụ thân chẳng bằng người dưng, ta chỉ còn lại mỗi mình đệ là ruột thịt.
Gõ đến chẳng nhớ là cửa nhà thứ mấy, ta đã kiệt sức.
Trước mắt tối sầm lại.
Cửa mở ra, ta chưa kịp nhìn rõ người, liền quỳ sụp xuống.
“Làm ơn cứu đệ đệ của ta! Ta nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp!”
Lưng chợt nhẹ bẫng, có người đỡ ta dậy.
Không nghe rõ người ấy nói gì, chỉ cảm thấy bản thân và A Vân được đưa vào trong nhà.
Khác hẳn ngoài trời mưa gió tàn nhẫn, nơi này ấm áp dịu dàng khiến ta yên tâm nhắm mắt lại.
A Vân được cứu rồi.
Khi tỉnh lại, ta nằm trên một chiếc giường nhỏ.
A Vân nằm ở chiếc giường con không xa.
Ta vội chạy đến, sờ lên trán nó.
Tạ ơn trời đất, cuối cùng cũng hạ sốt rồi.
Chúng ta đã gặp được người tốt.
Ta không có tiền, đại phu bảo ta có thể ở lại giúp việc trong y quán.
Ta nước mắt rưng rưng, liền quỳ xuống dập đầu ba cái tạ ơn.
4
Khi ta cõng A Vân quay về, nó cuối cùng cũng tỷu mở miệng nói chuyện.
“Hiểu Hiểu.”
“Phải gọi là tỷ.”
“… Hiểu Hiểu, cảm ơn tỷ.”
“…”
“Tỷkhỏe thật đấy, nhưng không thể gọi là tỷ được.”
Cái logic gì đây?
“Chờ đệ lớn lên, nhất định sẽ bảo vệ tỷ.”
…
A Vân vẫn còn vướng mắc trong lòng, ta cũng không ép buộc.
Chỉ cần ta đối tốt với nó, nó sẽ dần dần chấp nhận thôi.
Cứ thế, ta làm việc tại y quán giúp vị đại phu tốt bụng, ông còn cho ta mang thuốc về miễn phí.
Cuộc sống tuy lắm gian truân, nhưng ít ra chúng ta vẫn còn sống.
A Vân dần nói nhiều hơn, tuy vẫn không gọi ta là tỷ, nhưng ngày càng ỷ lại vào ta.
Thỉnh thoảng ta về trễ, sẽ thấy nó ngồi ngoài cửa ngóng chờ, vừa thấy ta liền phụng phịu trách móc:
“Chẳng phải tỷ hứa về trước khi mặt trời lặn sao, giờ là mấy giờ rồi?”
Ta xoa đầu nó, lấy từ sau lưng ra một túi hạt dẻ rang.
“Nhìn xem là gì đây? Trẻ con đều thích ăn, ta phải gom góp mãi mới mua được đấy, gọi một tiếng ‘tỷ’ đi nào.”
A Vân bĩu môi lầm bầm: “Đệ không phải con nít, là tỷ nên gọi đệ là ca ca mới đúng.”