Ta cảm thấy không thể nghe thêm nữa.
Hoàng cung mà lắm bí mật như vậy, nghe nhiều rồi chỉ tổ bị diệt khẩu.
Ta cẩn thận lùi bước, định rời đi.
Nhưng lại đụng vào một lồng ngực nóng bỏng phía sau.
Ta giật mình quay đầu lại, suýt hét lên.
Ngay lập tức bị bàn tay to lớn kia bịt miệng.
Sức mạnh từ đôi tay như kìm sắt ấy đánh thức ác mộng sâu thẳm trong lòng ta.
Ta nghẹt thở.
Cơ Thương!
Hắn giam chặt ta trong lồng ngực, ánh mắt sâu như vực, dán chặt lên mặt ta.
Thời gian như ngừng lại.
Chỉ còn tiếng gió thổi qua lá cây, xào xạc bên tai.
Và phía bên kia, là tiếng mưu tính giết người của Hoàng hậu.
“Không thể để hắn sống, sớm muộn gì hắn cũng trở lại báo thù.”
“Ma ma, tối nay người ra khỏi cung tìm ca ca ta, mượn vài cao thủ, ta muốn hắn đi mà không thể quay về!”
“Nhưng cô nương Lý Nguyệt là cháu gái ruột của người, sau này biết làm sao?”
“Không lo được nhiều như vậy! Cái con nha đầu chết tiệt kia, rõ ràng ta đã gả nàng cho Thái tử, vậy mà lại khăng khăng chọn cái tên nghiệt chủng đó làm phu quân. Cùng lắm thì sau này gả cho người khác…”
Ngay gần đó có người đang mưu sát hắn.
Vậy mà Cơ Thương chẳng có chút phản ứng gì, cứ chăm chú nhìn ta không rời.
Hơi thở của ta mỗi lúc một gấp.
Muốn vùng ra cũng không dám manh động, sợ kinh động tới Hoàng hậu phía bên kia.
Nhưng thật sự không chịu nổi hành vi vô lễ của hắn.
Ta trừng mắt nhìn.
Ánh mắt hắn càng lúc càng bùng cháy mãnh liệt.
Vòng tay khóa chặt ta cũng siết chặt hơn.
Đến khi ta sắp nghẹt thở, hắn mới cúi đầu xuống, khàn khàn nói bên tai ta:
“Đừng nhìn ta như vậy… ta sẽ không nhịn được mà ăn đệ mất.”
9
“Ta về trước đây, ngươi lập tức rời cung, ta không muốn chờ thêm một giây nào nữa.”
Hoàng hậu dẫn nha hoàn rời đi, còn bà ma ma già thì lại đi về hướng của chúng ta.
Chỉ cần bà ta rẽ qua khúc giả sơn này, sẽ thấy Cơ Thương đang ôm lấy Thái tử phi.
Không chỉ bị phát hiện, mà còn dính phải một vụ tai tiếng.
Cơ Thương vẫn không hề có ý định buông tay.
Đồ điên!
Ta ra sức giãy giụa, nhưng vòng tay hắn cứ như gang thép, không hề lay chuyển.
“Phu nhân, nàng có từng nhớ đến ta không?”
“Ta nhớ nàng đến mất ăn mất ngủ…”
…
Đầu ta như nổ tung.
Lẽ nào… Cơ Thương cũng trọng sinh?
Cả bốn người… đều trọng sinh?
Lạy chúa trên cao, thế giới này là truyện huyền huyễn sao?!
Lúc này bà ma ma kia đã rẽ qua khúc quanh, nhìn thấy cảnh tượng sau giả sơn.
Bà ta trợn tròn mắt, định mở miệng kêu la, thì bị một bàn tay lớn bóp chặt cổ.
Chỉ nghe “rắc” một tiếng giòn tan, bà ta ngã xuống, không còn hơi thở.
Ta sờ cổ mình, nghĩ lại kiếp trước, Cơ Thương đối với ta còn tính là… nhân từ.
Hắn đá xác bà ma ma xuống hồ, dứt khoát như cắt rau.
“Phu nhân, ta đến đón nàng, đi cùng ta, được không?”
Hắn buông tay khỏi miệng ta, ánh mắt đầy tình cảm dừng trên gương mặt ta.
“Cơ Duệ không thể đem lại hạnh phúc cho nàng, hắn vốn không phải nam nhân, đi theo ta đi.”
“Không!”
Ta hít sâu một hơi, lập tức kéo giãn khoảng cách giữa chúng ta.
“Xin Vương gia tự trọng, ta hiện là Thái tử phi, ngài cũng có Vương phi rồi. Vương gia uống say, những lời này ta coi như chưa nghe thấy.”
“Còn nữa, ta sống ở phủ Thái tử rất hạnh phúc, không cần Vương gia bận tâm.”
“Nói dối!”
Hắn túm lấy cổ tay ta, vén tay áo ta lên.
“Dấu son vẫn còn! Cơ Duệ rõ ràng không làm được, hắn lấy gì cho nàng hạnh phúc! Chỉ có ta! Chỉ có ta mới khiến nàng vui vẻ tận cùng! Ta sẽ xin Hoàng thượng cho các người hòa ly, nàng chỉ có thể là của ta!”
“Không thể nào!”
Cơ Thương điên thật rồi.
“Ngươi có Lý Nguyệt chẳng đủ hay sao? Ta thích Thái tử, không muốn hòa ly! Mau thả ta ra!”
Ánh mắt hắn cháy rực lên: “Sao nàng có thể thích hắn? Năm xưa bắt ép nàng gả cho hắn là bởi hắn căn bản không được! Ta đã liều mạng suốt một năm ngoài chiến trường chỉ để sớm quay về đón nàng! Lý Hiểu, nàng vốn dĩ là của ta, sao có thể thích kẻ vô dụng đó!”
Cơ Thương… là ngươi cảm thấy kiếp trước dày vò ta chưa đủ sao? Kiếp này định làm lại từ đầu?