11
Sáng sớm hôm sau, ta được Thái tử bế ra khỏi cung.
May là đi sớm, không mấy ai nhìn thấy, nếu không thì mất mặt chết mất.
Về đến phủ Thái tử, ngủ li bì đến tận trưa.
Tỉnh dậy bởi tiếng cung nữ run rẩy báo: mẹ con họ Triệu đến, đã đợi khá lâu.
Ban đầu Thái tử đã dặn rõ — không ai được phép làm phiền Thái tử phi nghỉ ngơi.
Nhưng Cơ Vương phi khí thế hung hãn, hễ không gặp được ta thì nổi nóng trút lên cung nữ.
Mà Cơ Thương hiện được Hoàng thượng sủng ái, ai cũng ngại đắc tội.
Cung nữ đành phải gọi ta dậy.
Chuyện nên đến cũng đến rồi.
“Bảo quản gia, đổi hết người hầu trong sảnh, để thị vệ phủ tiếp đón.”
Ta từ tốn dậy chải đầu, rửa mặt, ăn sáng xong mới chịu ra gặp.
Thắt lưng vẫn ê ẩm, cả người rã rời — Cơ Duệ tối qua như thể mấy đời chưa từng “ăn mặn”, một khi ra tay thì không dừng được.
Loáng thoáng còn nghe hắn ghé tai nói:
“Tỷ tỷ, Cơ Thương đang đứng ngoài điện đấy, rên to chút cho hắn nghe có được không?”
“Hửm? Đừng cấu ta, ta mà mất khống chế, tỷ lại không chịu nổi đâu…”
“Tỷ ơi… tỷ thương ta một chút mà…”
Tên này, trước kia chẳng bao giờ gọi “chị”, giờ lại thích gọi đến mức nghiện luôn rồi.
Dưới sự dìu đỡ của cung nữ, ta bước vào chính sảnh.
Triệu thị đã sớm mất kiên nhẫn.
Đập bàn đứng dậy:
“Con tiện nhân này, tiếp đãi mẫu thân như thế hả?”
“Những phép tắc học trong phủ Thượng thư bị chó gặm hết rồi à?”
“Còn không mau quỳ xuống nhận lỗi!”
Gả đi đã một năm, bà ta chưa từng dám đến phủ Thái tử.
Giờ con gái leo lên cao, mới dám mặt dày đến vênh váo.
Nhưng ta đâu còn là thứ nữ trong phủ Thượng thư để mặc họ bắt nạt?
“Quản gia, tội dưới phạm thượng xử thế nào?”
Quản gia cúi đầu: “Phạt ba mươi trượng, sau đó bán đi làm nô.”
Ta gật đầu:
“Ừ, đánh một trận là được. Dù sao cũng già rồi, bán cũng chẳng được bao nhiêu bạc.”
“Ngươi dám!”
Lý Nguyệt chắn trước mặt Triệu thị.
Rốt cuộc không nhịn nổi nữa.
“Con tiện nhân này!”
“Đừng tưởng làm Thái tử phi thì ghê gớm lắm!”
“Là ta nhường đấy!”
“So với ta, ngươi chẳng là cái thá gì!”
“Hừ, tiện nhân không xứng so với ta.”
“Ngươi và con mẹ tiện nhân của ngươi, giỏi lắm thì cũng chỉ biết giở vài chiêu hèn hạ bỉ ổi!”
“Thái tử sớm muộn gì cũng chán ngươi, đến lúc bị đuổi khỏi phủ thì đừng khóc lóc hối hận!”
Ừ, tưởng tượng thì hoành tráng đấy.
Nhưng thực tế rất vả mặt.
“Ta vẫn là Thái tử phi, đánh các ngươi một trận là chuyện đương nhiên. Ngươi làm gì được ta?”
“Con khốn!”
“Ngươi tưởng Thái tử sủng ái ngươi thật sao? Chẳng qua là diễn cho người ngoài xem thôi! Đến lúc chết thế nào còn không biết!”
“Ngươi…”
Đột nhiên ánh mắt nàng ta dừng lại ở vết hôn trên cổ ta, sững người.
“Ngươi dám ngoại tình sau lưng Thái tử?”
“Tốt lắm, đúng là không muốn sống nữa mà! Dám cắm sừng Thái tử, còn đê tiện hơn cả mẹ ngươi!”
Nhiều lần lăng mạ mẹ ta như vậy, ta thực sự nhịn hết nổi.
Bốp! Một bạt tai quật nàng ta ngã vào người Triệu thị.
Suýt nữa làm ta trẹo cả thắt lưng.
“Mẹ ta đã mất bao năm, các ngươi vẫn không buông tha?”
“Không những vậy, đến cả đệ đệ ta chưa từng quay về phủ, các ngươi cũng muốn giết?”
“Mười mấy năm để các ngươi lấn át, giờ nghĩ ta là cục đất mặc các ngươi nắn nặn sao?”
Triệu thị bất chợt xông tới trước mặt ta, sửng sốt hỏi:
“Ngươi nói gì? Thằng nghiệt chủng đó chưa chết?”