4
“Tiểu Mai, bụng em sắp tám tháng rồi phải không? To thế này rồi, dạo này có thấy khó chịu chỗ nào không?”
Vừa thấy tôi, ánh mắt Lưu Tĩnh đã dán chặt lên bụng tôi, khiến toàn thân tôi nổi hết da gà.
Chồng tôi lập tức bước lên chắn trước mặt tôi, giọng nén cơn tức:
“Chị dâu, chị nói gì vậy? Nghe như đang mong vợ tôi có chuyện ấy!”
Chồng tôi ở công ty cũng là lãnh đạo cấp trung.
Bị anh nhìn chằm chằm như vậy, Lưu Tĩnh hơi chột dạ, né ánh mắt, cười gượng:
“A Hòa, em nói gì vậy? Chị dâu chỉ đang quan tâm Tiểu Mai thôi mà! Chị với mẹ chỉ nghĩ hai đứa bận rộn công việc, mà giờ việc đồng áng cũng chẳng cần đếnmẹ với chị nữa, nên… tụi chị chuyển qua đây luôn, tiện thể chăm sóc Tiểu Mai!”
Nói xong, Lưu Tĩnh còn huých vai mẹ chồng, bĩu môi ra hiệu.
Mẹ chồng lập tức hiểu ý, bước tới nắm tay tôi:
“Phải đó Tiểu Mai, mẹ với chị dâu con bàn kỹ rồi. Hai mẹ con tới đây là để chăm sóc con sinh nở, con mang thai lần đầu chưa có kinh nghiệm, có bọn ta ở đây canh chừng, đảm bảo đứa nhỏ chào đời thuận lợi!”
Bà ta có vẻ thật lòng, giống như hoàn toàn không hay biết ý đồ của Lưu Tĩnh.
Nhưng như thế thì sao?
Chỉ cần tôi nhớ tới kiếp trước - khi tôi và chồng lần lượt gặp tai nạn mà qua đời.
Chính bà ấy với bố chồng đã sốt sắng đứng ra "hợp pháp hóa" việc chuyển toàn bộ tài sản của vợ chồng tôi sang cho anh cả và Lưu Tĩnh.
Tôi vĩnh viễn không thể tha thứ được.
Tôi kín đáo rút tay về, nhưng gương mặt vẫn thể hiện đầy quan tâm:
“Mẹ à, mẹ cứ yên tâm, tuy đây là lần đầu con mang thai, nhưng con đã hỏi mẹ ruột con đầy đủ rồi, cái gì cần biết là biết hết.
Mẹ thì đã vất vả nửa đời người rồi, không cần phải chăm con làm gì đâu. Mẹ với chị dâu đã lặn lội tới đây một chuyến, vợ chồng con nhất định phải tiếp đón đàng hoàng chứ, không thể để mẹ về tay không!”
Dù trong lòng khó chịu đến mức nào, nhưng đã lỡ để mẹ chồng và chị dâu vào nhà, tôi cũng không tiện đuổi thẳng.
Chỉ có thể đi trước một bước, chủ động nói sẽ tiếp đón họ vài ngày.
Tốt nhất là vài hôm sau sẽ tiễn họ đi.
“Không được, Tiểu Mai, chị với mẹ tới là để chăm sóc em, ít nhất cũng phải đợi em sinh con xong bọn chị mới về!”
Chưa kịp để mẹ chồng nói gì, Lưu Tĩnh đã lập tức bác bỏ đề nghị của tôi.
Mẹ chồng thấy cô ta nói vậy, có vẻ cũng do dự đôi chút.
Sau một hồi lưỡng lự, cuối cùng cũng hạ quyết tâm, tiếp lời:
“Phải đấy Tiểu Mai, tụi mẹ không về đâu, hai tháng tới cứ ở đây với tụi con luôn!”
Mẹ chồng chưa bao giờ mạnh mẽ như thế, nay lại nhất quyết không chịu đi.
Còn cùng Lưu Tĩnh hùng hổ kéo hành lý định vào ở hẳn.
Lập tức, chuông báo động trong đầu tôi vang lên liên hồi.
Chồng tôi cũng nhanh chân chạy lại giành lấy vali.
Tôi nhân cơ hội lên tiếng:
“A Hòa, phòng khách trong nhà tuần trước vừa mới sơn lại, còn chất đầy mấy món đồ chưa dọn, sao để mẹ với chị dâu ngủ được. Anh mau đặt khách sạn nào tốt một chút cho mẹ với chị ấy nghỉ ngơi đi!”
Lúc này tôi thầm cảm thấy may mắn.
Tuần trước còn chê màu sơn phòng khách xấu nên mới sửa sang lại - bây giờ phòng đó không thể ở được là thật.
Bằng mọi giá, tôi phải ngăn Lưu Tĩnh dọn vào ở chung.
Ai biết cô ta lại giở trò tà môn gì?
“Thôi thôi, ở khách sạn phí lắm, tốn tiền! Cùng lắm thì mẹ với chị ngủ tạm dưới sàn phòng khách cũng được, toàn người nhà với nhau mà!”
Lưu Tĩnh phản ứng nhanh như chớp, lập tức từ chối đề nghị của tôi.
Còn tỏ vẻ như chính mình mới là bà chủ trong nhà, bắt đầu đánh giá khắp không gian.
Tôi cố kiềm chế cảm giác khó chịu, cười gượng:
“Không được đâu, sao lại để mẹ với chị ngủ dưới sàn được, vậy chẳng hóa ra vợ chồng em bất hiếu à? Mẹ khó lắm mới đến một chuyến!”
Tôi liếc chồng ra hiệu, anh lập tức rút điện thoại ra đặt phòng.
Tôi thì đỡ lấy túi xách từ tay mẹ chồng, khoác tay bà bước ra ngoài:
“Mẹ, tụi con dẫn mẹ với chị dâu đi ăn trước, rồi mới về khách sạn nha!”
“Ừ được, vợ chồng con đúng là hiếu thảo!”
Dù sao cũng là người lớn tuổi, được tôi và chồng kẻ tung người hứng như vậy, mẹ chồng cũng tin là con trai – con dâu thật lòng quan tâm.
Nghĩ tới cảnh được chiều chuộng, bà lập tức vui vẻ theo tôi ra ngoài.
Lưu Tĩnh dù trong lòng khó chịu, nhưng cũng chẳng có cớ gì để từ chối, chỉ đành lẽo đẽo theo sau.
Trên đường đi, tôi tranh thủ đặt một phòng riêng ở quán ăn.
Chúng tôi vừa ngồi vào bàn thì món ăn cũng vừa được dọn lên.
“Trời đất, mấy miếng thịt vậy mà hơn trăm nghìn! Tiểu Mai, cho dù em với A Hòa kiếm được tiền, cũng không thể tiêu xài kiểu này chứ! Hai đứa cưới mấy năm rồi, có để dành được đồng nào không đấy?”
Vừa nhìn thấy thực đơn, Lưu Tĩnh đã trợn tròn mắt, mở miệng oang oang.
Còn không ngại ngần hỏi thẳng chuyện tiền tiết kiệm - cái kiểu hỏi móc mói như thẩm tra.
Mẹ chồng nghe giá món ăn, gương mặt cũng không còn vui vẻ như lúc nãy.
Tôi nhìn hết thảy, chỉ cười rồi gắp thịt cho bà:
“Đâu có, chẳng phải hôm nay mẹ với chị tới là dịp đặc biệt sao? Em đâu thể đưa mẹ đi ăn mấy quán bình dân được.
Nhà hàng này em với A Hòa cũng không tới mấy, lần trước công ty tổ chức liên hoan mới ăn thử, thấy món ngon nên muốn dẫn mẹ đến nếm thử.”
Chồng tôi tiếp lời ngay:
“Đúng đó mẹ, hôm nay tụi con có phước nhờ mẹ mới được ăn lại lần nữa!”
Tôi với chồng phối hợp ăn ý, lập tức chặn ngang miệng Lưu Tĩnh.
Mẹ chồng cũng không còn quan tâm đến chuyện giá cả, được dỗ dành mấy câu liền nở nụ cười tươi rói.
Ăn xong, tôi liền bảo chồng đưa mẹ chồng và Lưu Tĩnh về khách sạn.
Tôi cố tình đặt phòng cho họ ở cả tuần.
Tôi đã nhìn thấu, mẹ chồng vốn là người không có chính kiến.
Lần này chắc chắn cũng là bị Lưu Tĩnh xúi giục mới mò sang tận đây.
5
Mấy ngày sau đó, chồng tôi xin nghỉ làm, đưa mẹ chồng đi chơi vài hôm.