Ta nghiêng người tránh tay bà, lạnh giọng hỏi:
“Ta biết, vì từ nhỏ bị bỏ mặc, không được cha mẹ dạy dỗ t.ử tế, nên thanh danh không tốt. Nhưng so với những việc Trương Tứ làm, ta thật sự còn trong sạch hơn nhiều. Nếu ta là nam nhân, các người có vì ta bị bắt nạt, phản kháng, đ.á.n.h trả mà trách ta không phân phải trái, nói ta không có dáng vẻ nữ t.ử không?”
Bà lập tức câm lặng.
Chưa nói đến Trương Tứ — chỉ riêng Chu Uyên.
Hắn bên ngoài ăn chơi trác táng, đúng kiểu công t.ử bột. Cuối cùng lại có La Tư Tư — một nữ t.ử được thế tục xem là mẫu mực — làm thê t.ử.
Không ai nói họ không xứng. Chỉ nói Chu Uyên sau hôn nhân hoàn lương, lãng t.ử quay đầu, La Tư Tư được lợi.
“Con học đâu ra cái mồm mép lanh lợi này?”
Mẹ ta chẳng nghe lọt lời nào, ngược lại tức giận nói:
“Nữ t.ử thì phải nhu thuận, như con ly kinh phản đạo thế này, còn đâu dáng vẻ nữ t.ử? Sớm muộn cũng xảy ra chuyện.”
Ta không khỏi cười lạnh:
“Nhu thuận? Ta chính là vì quá nhu thuận… mới có kết cục như vậy.”
Kiếp trước, ta thuận theo, thỏa hiệp.
Lần thuận theo đầu tiên, là họ bảo ta gả người, ta gả — tưởng rằng thu liễm bản tính thì có thể sống yên ổn.
Nhưng thứ chờ ta là đòn roi vô tận.
Họ lại nói, ta không được phản kháng, nhẫn nhịn là được.
Ta nhẫn — rồi bị bán đi. Trương Tứ sợ ta phản kháng, sai người c.h.ặ.t gân tay ta. Đó là lần thứ hai ta bị ép thuận theo.
Sau đó nữa, quá nhiều lần… đến mức ta cũng chẳng đếm nổi.
“Kết cục thế nào?” Bà không hiểu lời ta nói, cũng không muốn nghe thêm, chỉ bỏ lại một câu:
“Tóm lại, lần này con cứ ngoan ngoãn gả qua đó, ngày tháng sau này sẽ càng lúc càng tốt, nhất định không sai.”
Ánh nắng xuyên qua song cửa chiếu vào, lại không rơi trên người ta.
Ta ngẩng đầu, mỉm cười đáp bà:
“Được. Ta sẽ gả.”
Đến lúc đó, nhất định sẽ tặng họ một món đại lễ.
Bà hài lòng gật đầu:
“Thế mới phải.”
09
Thấy ta quả thật trở nên ngoan ngoãn, họ không còn hạn chế ta ra ngoài.
Cuối cùng ta cũng không cần nửa đêm lén trèo tường nữa.
Ngoài tư thục, học trò lục tục đi ra. Ta đợi rất lâu, duy chỉ không thấy Hứa Hoài Thanh.
Ngược lại, lại bị một giọng nói quen thuộc gọi lại:
“Ta đã nói mà, Lý Yến Xuân thế nào cũng đến. Các ngươi xem, nàng lại sốt sắng chạy tới cầu ta rồi.”
Tiếng cười cợt của Chu Uyên ch.ói tai vô cùng.
“Chỉ tiếc là, tính tình ngươi tệ thật, nhưng dung mạo còn được, vậy mà lại phải gả cho Trương Tứ.”
Ta không để ý đến hắn, chỉ vén mành che, nhìn xem Hứa Hoài Thanh khi nào ra.
Chu Uyên lại không chịu buông tha:
“Lý Yến Xuân, ta vốn định cưới tỷ tỷ ngươi vào cửa trước, rồi để ngươi làm quý thiếp…”
Nghe vậy, ta quay lại liếc hắn một cái.
“Biểu tỷ khi nào nói muốn gả cho ngươi?”
Hắn lộ vẻ nắm chắc phần thắng:
“Chuyện đó ngươi không cần bận tâm, ta có khối cách.”
Chu Uyên bỗng ngoắc tay, bảo ta ghé lại gần, nói còn có lời khác.
Ta nghi hoặc nghiêng người, liền nghe hắn ghé tai sủa lên:
“Trương Tứ cũng là kẻ ham của lạ, chúng ta thường cùng nhau ăn chơi. Sau khi ngươi gả cho hắn, ta có thể miễn cưỡng tiếp nhận ngươi, thường xuyên gặp gỡ. Chuyện này ngươi không cần lo hắn phát hiện, bên ta cũng có nữ nhân đưa cho hắn…”
Thật không biết xấu hổ!
Hắn còn chưa dứt lời, ta đã tung một quyền nện thẳng vào mắt phải hắn.
“Con đàn bà chanh chua này! Sao dám đ.á.n.h ta?” Hắn ôm mặt gào lên, mí mắt phải đã sưng vù, miệng c.h.ử.i rủa không ngừng.
“Ta không chỉ đ.á.n.h ngươi một quyền,” ta vung nắm đ.ấ.m, nghiến răng nói,
“quyền thứ hai này—là thay biểu tỷ đ.á.n.h!”
Ta tuy không ưa La Tư Tư, nhưng càng khinh thường hạng công t.ử bột này— hắn thật sự không xứng với nàng.
Chu Uyên ban đầu còn cứng miệng, sau đó liên tục xin tha.
Chuyện đ.á.n.h nhau giữa phố lan rất nhanh, Hứa Hoài Thanh nghe động tĩnh liền tới.
Ta đ.á.n.h Chu Uyên chạy trối c.h.ế.t. Không biết từ lúc nào, Hứa Hoài Thanh đã lặng lẽ đứng sau lưng ta.
Ta còn giơ nắm đ.ấ.m, thấy hắn thì sững người, vội hạ tay giải thích:
“Hắn ăn nói xằng bậy, ta đ.á.n.h hắn mấy quyền đã là nhẹ tay rồi.”
Thần sắc Hứa Hoài Thanh xen lẫn vài phần kinh ngạc, nhưng nhiều hơn là ý cười.
Hẳn hắn cũng biết rõ con người Chu Uyên, nên thấy hả dạ.
Chỉ là thấy ta hung hãn như vậy, e rằng hắn cũng hơi… khiếp vía?
Hắn còn chưa kịp nói, người đàn ông đứng cạnh đã lên tiếng, chỉ ta mà mừng rỡ hỏi:
“Vị nương t.ử trước mắt này, chẳng lẽ chính là vị hiệp nữ mà huynh nhắc tới?”
Hứa Hoài Thanh hơi đỏ mặt, khẽ gật đầu.
Người kia hẳn là bạn đồng môn của hắn, chăm chú nhìn ta qua lớp sa mỏng của mành che.
“Chậc, ghê gớm thật! Ngay cả công t.ử bột nhà họ Chu cũng dám đ.á.n.h, đúng là nữ trung hào kiệt.”
Ta hơi sững lại—đây là lần đầu tiên có người khen ta… đ.á.n.h nhau giỏi.
“Không dám,” ta mỉm cười nhạt, lại nghi hoặc hỏi: