Khi ta trở về, La Tư Tư đã bình thản chấp nhận chuyện này.
Ta bước thẳng vào, buột miệng nói ra chuyện ban ngày:
“Vị hiền tế các người chọn, còn muốn trêu ghẹo vợ người kia kìa!”
La Tư Tư vốn đã biết hắn hư hỏng, lúc này cũng giật mình, liên tục thở dài.
Cha ta lại muốn giơ tay tát ta, bị ta giơ tay chặn lại:
“Ngươi là nữ nhi, nói những lời này có biết là mất mặt hay không?!”
Ta cười nhạt mỉa mai:
“Kẻ nói ra còn không biết xấu hổ, ta chỉ thuật lại, vì sao phải thấy nhục?”
“Ngươi! Ngươi!”
Ông ta tức đến nghẹn hơi, quay sang mắng mẹ ta:
“Cái họa nghiệt này, từ đầu đã là do bà gieo ra! Giờ thì dám ngỗ nghịch, dám nói chuyện với ta như vậy!”
Mẹ ta im lặng, hoàn toàn không giống tính tình thường ngày của bà.
Có lẽ là chột dạ.
Nhưng bà chột dạ vì điều gì?
Ta lại cười:
“Là đang hối hận vì năm đó sinh ra ta sao?”
Ánh mắt mẹ ta né tránh, cha ta cũng không đáp.
Phản ứng này giống hệt ngày ta hỏi họ liệu ta có phải con ruột của họ hay không.
Ta hít sâu một hơi, hỏi:
“Vậy nên… ta thật sự không phải con ruột của các người sao?”
Họ vẫn im lặng.
Nhưng ta có lời muốn nói:
“Mắng ta là họa nghiệt, nhưng các người còn nhớ trong Tam Tự Kinh, câu mà trẻ con nhà thường dân dùng để khai tâm không? T.ử bất giáo, phụ chi quá (*Con không dạy, lỗi ở cha). Ta thành ra thế này, lẽ nào các người không có lỗi?”
Sắc mặt mẹ ta càng thêm khó coi, bà thì thầm một câu:
“Đừng nói nữa.”
Ta đứng một mình giữa sân, bóng hình lẻ loi:
“Biểu tỷ mới là con ruột của các người, đúng không?”
Cuối cùng mẹ ta cũng lên tiếng, sắc mặt đổi tới đổi lui:
“Con biết từ khi nào?”
Biết từ khi nào ư?
Ta chỉ là luôn thấy ba người họ mới giống một gia đình, còn ta vĩnh viễn là kẻ ngoài cuộc.
Đám trẻ từng bắt nạt ta hồi nhỏ có một câu nói rất đúng: có người sinh, không người dưỡng.
“Ta chẳng phải kẻ có người sinh mà không người dưỡng đó sao? Ta làm sao biết được, biểu tỷ có nhị di mẫu thương yêu, lên kinh rồi lại có các người chăm sóc? Ta chỉ đoán một câu thôi.”
Không ngờ… lại đoán trúng.
Ha ha.
Hóa ra đúng là như vậy.
Tim ta đột nhiên thắt lại, đau đớn như bị xé rách.
Tai ong ong không ngừng.
Ta ổn định lại, tiếng ù trong đầu vẫn chưa dứt:
“Vậy giờ ta muốn hỏi, cha mẹ ruột của ta đang ở đâu?”
Trên mặt cha ta không hề có chút áy náy:
“Khi Tư Tư chào đời, ta mời một đạo sĩ xem quẻ. Ông ta nói Tư Tư ở lại trong nhà sẽ ảnh hưởng đến quan vận của ta, cho nên… đã đổi với con của nhị di.”
La Tư Tư chấn kinh đến mức không nói nên lời, mãi vẫn chưa hoàn hồn.
Nàng cũng chưa từng nghĩ nguyên do lại là thế này.
“Vậy nhị di mẫu có biết chuyện này không?” ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi hỏi.
Mẹ ta cúi đầu:
“Nhị tỷ… không biết.”
“Nhị di mẫu mới là mẹ ruột của ta…”
Ta lặp đi lặp lại câu này. Lẽ ra ta phải được giáo dưỡng rất tốt, lẽ ra ta không trở thành người bị thế tục khinh rẻ, lẽ ra… ta không phải gả cho kẻ thấp kém như vậy, cũng không phải chịu kết cục thê t.h.ả.m đến thế.
“Nhưng mà!” mẹ ta đột nhiên nói tiếp,
“Dẫu chúng ta đã đổi con với Tư Tư, nhưng những năm qua chưa từng để con thiếu ăn thiếu mặc. Con không chịu đói rét, đã hơn rất nhiều người trên đời này rồi.”
Ý họ là: trên đời còn có người t.h.ả.m hơn ta, nên nỗi t.h.ả.m của ta… không đáng kể.
Nhưng những chuyện này, vốn dĩ ta không cần phải trải qua.
Ta nghẹn giọng hỏi:
“Bây giờ nói những lời này để làm gì? Rốt cuộc cũng chỉ vì muốn ta ngoan ngoãn gả vào Trương gia, để trọn vẹn lợi ích cho các người.”
Cha ta hoàn toàn làm ngơ trước nỗi đau hiện hữu của ta, dường như chẳng hề nghe rõ ta vừa nói gì, ánh mắt ông vẫn chỉ chăm chăm vào lợi ích của mình:
“Chúng ta tuy không sinh ra con, nhưng cũng có công dưỡng d.ụ.c. Chuyện này coi như con báo đáp ân tình ấy đi.”
Báo ân ư?
Ân này, ta nhất định sẽ “báo”.
La Tư Tư – người xưa nay luôn theo khuôn phép – lúc này đột nhiên lên tiếng:
“Các người là cha mẹ ruột của con.”
Mẹ ta rưng rưng nước mắt, gật đầu: