17.
Văn Tố trầm ngâm truy xét gian xưởng đã cháy rụi: “Tham gia đợt cung đình tuyển thêu đâu chỉ mỗi mình các ngươi, danh tiếng Tống gia chính là mối đe dọa với người khác.”
Hắn hằng đêm không ngủ, thường nhàn rỗi tới tửu quán gần đó, nghe bảo xưởng thêu nhà họ Tống gặp cháy, toàn mấy cô nương cố dập lửa.
Văn Tố liền đem người chạy sang, dọc đường dò hỏi mới nắm chút manh mối.
“Ý công tử là Đại bá của ta?”
Tống Cẩm Thư giật mình, nhà Đại bá vẫn cầm cự chút nghề thêu, nghe đâu việc buôn bán chẳng ra sao.
“Đợt tuyển thêu của Thái hậu gấp rút, thời gian ngắn ngủi, danh gia lừng lẫy ở Giang Nam xa xôi khó mà kịp dự. Nói cách khác, hoàng bảng niêm yết chính là đặc biệt dành lối cho nàng.”
Văn Tố suy tính thấu đáo, ánh mắt xoáy vào Tống Cẩm Thư liền vạch rõ, “Nếu xưởng nhà Tống sụp đổ ngay, thì dù bảng đã dán, ắt kẻ khác có thể hớt tay trên. Cho dù tay nghề kém cỏi thì vẫn có cơ hội.”
Lời hắn như cơn sóng dậy trong đầu Tống Cẩm Thư.
Tính ra, kẻ đủ toan tính ác độc lại túng quẫn vì tranh giành mối làm ăn, ngẫm đi ngẫm lại cũng chỉ có nhà Đại bá.
“Cút vào đây!”
Tiếng quát vang lên từ ngoài cổng, tiếp đó một gã trai trẻ bị thị vệ đá túi bụi, ngã lăn trên con đường lát đá.
Hắn lại bị xách cổ áo đạp thêm một cước, buộc phải quỳ sụp xuống trước mặt Tống Cẩm Thư.
“Đại ca?”
Tống Cẩm Thư nhìn kẻ bầm tím mày mặt trước mặt chính là con trai Đại bá - đường ca Tống Liên.
Gia đình Đại bá năm xưa chia phần lớn tài sản cho Tống gia rồi bán tống bán tháo, từ đó đôi bên cắt đứt liên hệ.
Bọn họ chỉ biết tư lợi, không ngờ giờ còn nhúng tay vào chuyện bẩn thỉu, toan tính hãm hại tính mạng nàng, đoạt lấy cơ hội dâng y phục cho Thái hậu.
“Tên khốn!”
Văn Tố phẫn nộ, thoi ngay một đấm: “Khai mau, bọn ngươi phóng hỏa như thế nào, có dụng ý gì?”
Tống Liên bị tẩn đến sưng húp, môi phun ra ngụm máu, mếu máo khóc: “Các ngươi cứ giao ta cho quan, đừng hòng tra tấn riêng, ta tố cáo các ngươi đấy!”
“Kiện à? Ngươi còn dám mở miệng!”
Văn Tố nghiến răng, suýt tặng thêm quả đấm, nhưng xem chừng tay cũng đau nên bèn thôi, hắn bảo thị vệ: “Đè đầu hắn xuống, dập đầu ba cái tạ tội với Tống chưởng quỹ, rồi áp giải đến Ứng Thiên Phủ Kiện ta ư? Lão gia đây chính là quan!”
“Cốc, cốc, cốc!”
Ba cái cúi đầu vang dội, trán Tống Liên liền bật máu.
Đường ca vừa bị lôi đi, Tống Cẩm Thư còn chưa kịp hoàn hồn với màn sóng gió đêm nay.
Thỏa cơn giận nhưng cũng khiến tay đau, Văn Tố giấu bàn tay sau lưng, chỉ lặng lẽ xoa nắn khớp.
Bắt gặp ánh mắt ấm áp của nàng, hắn mới chợt hoàn hồn.
“Tấm thịnh tình của Văn công tử, tiểu nữ muôn phần cảm kích.”
Trong mắt Tống Cẩm Thư thoáng ngấn lệ, vết muội than bám đầy mặt lại càng khiến người nhìn xót xa.
Văn Tố quên cả bàn tay còn đau, quên luôn tấm áo bào để lại tửu quán.
Hắn chỉ muốn… ôm nàng vào lòng.
Tống Cẩm Thư dụi nhẹ khóe mắt, mũi nghẹn giọng: “Chuyện tuyển thêu và vừa rồi…”
“Khoan đã!”
Văn Tố chợt tỉnh: “Ta không dính dáng chuyện Thái hậu dán hoàng bảng, ta chỉ là Thái Bảo hữu danh vô thực, làm gì đủ quyền can thiệp.”
Nỗi xúc động vừa dâng, thoáng chốc lại phẳng lặng, Tống Cẩm Thư phủ định: “Không phải chàng, còn ai?”
Đúng lúc Thu Hà dẫn người của Túy Hương Lâu mang món ăn tới: “Tiểu thư, đồ ăn chuẩn bị xong rồi!”
Văn Tố không nói gì thêm: “Ta phải về phủ.”
Tống Cẩm Thư như chưa thoát khỏi cơn mơ, trông nồi cao lương mỹ vị chất xuống bàn mà ngẩn ngơ.
18.
Dù Tống Liên đã thú tội, nhà Đại bá cũng xách bạc đến xin tha nhưng loại sợi lông lạc đà xem như không còn.
Ngày tháng trôi qua, thời hạn mỗi lúc một cận kề, Tống Cẩm Thư đành thở dài: “xin lỗi các vị tỷ tỷ, lần này e rằng bỏ lỡ tuyển thêu. Chúng ta cứ từng bước vững chắc, dần dần làm rạng danh ‘Tống gia cung thêu’, mở rộng khắp nơi.”
Khéo vụng cũng khó nấu được cơm nếu không có nguyên liệu, nàng lực bất tòng tâm.
Xưởng thêu đang giai đoạn tu sửa, chị em cũng chán nản buồn bã.
Sợi lông lạc đà là vật phẩm tặng triều đình từ miền Tây Vực ít năm trước, giờ biên cương loạn lạc muốn tìm thứ ấy gần như không thể.
Đột nhiên Tống Cẩm Thư sai người sang Tể tướng phủ mang theo chút quà, định đền đáp Văn Tố.
Nào ngờ Thu Hà về báo, “Tiểu thư, Tiểu Hầu gia lãnh quân chuẩn bị tây chinh, ba quân đang thao luyện, dạo này ngoài phố toàn binh sĩ.”
Tim Tống Cẩm Thư se lại, “Chàng xuất phát lúc nào?”
Thu Hà kinh ngạc, “Tiểu thư, từ khi rời Hầu phủ đến giờ, đây là lần đầu người quan tâm tới chuyện của Tiểu Hầu gia đấy!”
Tống Cẩm Thư đoán ngay:
Hoàng bảng Thái hậu ban, chả phải bút tích Văn Tố, e rằng chỉ còn Giang Dục Hành đủ tư cách dâng lời thỉnh.
Nay chàng lại sắp viễn chinh Tây Vực…
Cảm xúc vốn tĩnh lặng của nàng bỗng gợn sóng.
Nàng bất giác khép tay, cố trấn áp nhịp tim, Thu Hà vừa nhặt rau vừa nói: “Nghe nói mai xuất quân, lão phu nhân chạy vào cung vài bận can ngăn. Bà còn trách hứa hẹn ở lại kinh thành, thế mà giờ Hầu phủ chỉ trơ lại mấy người già yếu.”
Nghĩ lại cũng lạ, nàng đã bỏ nhà đi mà đến giờ Tần Tri Yến vẫn chưa tái giá.
Triều trước có Võ Tắc Thiên hai đời phu quân phụ tử, nay đại bá lấy bá tẩu cũng chẳng phải chuyện hiếm.
Giang Dục Hành nhất quyết như thế, lão phu nhân đành nhượng bộ như chuyện chàng cương quyết ra biên ải.
Càng nghĩ càng rối, Tống Cẩm Thư dầm mặt vào lu nước lạnh, vốc từng gàu tạt lên.
Nàng vịn thành chậu, để mặc giọt nước men theo cằm rơi xuống.
Ra sức tự nhắc nhở phải bình tâm ôn lại ký ức kiếp trước.
Dẫu quả thật đợt tuyển thêu là chàng thay nàng bù đắp, thì đã sao?