18.
Diệp Vân Tung vùng vẫy định lao lên, nhưng lập tức bị thị vệ ấn chặt xuống.
Diệp Vân Ly nhàn nhã ngồi xuống ghế, thần sắc hờ hững:
"Bản điện hạ nghe không hiểu lời Tứ đệ đang nói."
"Ngươi gây ra chuyện ô uế thế này, lại còn muốn đổ vấy lên đầu ta?"
Diệp Vân Tung nghiến răng, trừng mắt nhìn hắn:
"Người ta hạ dược rõ ràng là Tô Kiều Kiều!"
"Nhưng bây giờ nàng ta vẫn đứng yên lành bên cạnh huynh, nếu không phải do huynh nhúng tay vào, thì còn ai vào đây?!"
Hắn vậy mà vẫn còn mặt mũi nói ra câu này.
Ta vừa định lên tiếng, nhưng Diệp Vân Ly đã thản nhiên cắt lời, giọng điệu đầy châm chọc:
"Tứ đệ, đến nước này mà ngươi vẫn chưa nhận ra lỗi lầm của mình?"
"Ngay cả việc hạ dược hãm hại nữ tử cũng có thể thốt ra một cách thản nhiên, thật sự khiến Nhị ca thất vọng."
Hắn khẽ cười lạnh, ánh mắt tràn đầy trào phúng:
"Nói cho ngươi hay, ta cứu Tô tiểu thư, chỉ vì ta khinh thường cái thủ đoạn bẩn thỉu của ngươi mà thôi."
"Còn về Lâm tiểu thư…"
Hắn nhếch môi, ánh mắt sắc lạnh:
"Chẳng phải ngươi nên tự hỏi chính mình sao?"
"Hôm sinh thần của Tô tiểu thư, ngươi ra sức che chở nàng ta trước mặt bao người, còn muốn nói với ta rằng… ngươi không có bất kỳ tà niệm nào với nàng ta sao?"
Hắn vừa nói dứt câu, sắc mặt Diệp Vân Nghiễn liền sa sầm.
Hắn vốn vẫn còn một tia thương tiếc dành cho Lâm Tuyết Như.
Nhưng lúc này, bị Diệp Vân Ly nói toạc ra như vậy, hắn không khỏi sinh lòng nghi hoặc.
Ánh mắt hắn liếc qua hai kẻ trước mặt, dần dần trở nên u ám.
Thấy Diệp Vân Nghiễn đã dao động, Diệp Vân Ly vẫn chưa chịu dừng lại, tiếp tục lạnh nhạt nói thêm một câu:
"Tam đệ, e là ngươi vẫn chưa biết một chuyện."
"Lâm tiểu thư này, không phải thứ gì tốt đẹp đâu."
"Trước đây, sau lưng ngươi, nàng ta từng nhục mạ ngươi thậm tệ."
"Nàng ta nói, ngươi béo như một con lợn, nếu không phải vì ngươi mang thân phận hoàng tử, nàng ta tuyệt đối sẽ không bao giờ gả cho ngươi."
Dứt lời, sắc mặt Diệp Vân Nghiễn lập tức biến đổi.
Hắn chậm rãi quay đầu, ánh mắt tối sầm nhìn chằm chằm Lâm Tuyết Như.
Ánh mắt hắn nặng nề đến mức khiến nàng ta toàn thân run lên, môi trắng bệch không còn giọt máu.
"Cái gì?!"
Hai chữ "béo phì" xưa nay vốn là vảy ngược của Diệp Vân Nghiễn, huống hồ lại còn bị so sánh với một con lợn béo.
Hắn giận đến mức một tay túm lấy Lâm Tuyết Như, chẳng hề bận tâm đến việc nàng ta xiêm y xộc xệch, lộ hết xuân quang trước mặt bao người.
Hắn nghiến răng, gằn từng chữ:
"Ngươi dám nói bản điện hạ là con lợn béo?! Tiện nhân, ngươi thật to gan!"
"Ta nhất định phải đưa các ngươi vào cung, để phụ hoàng làm chủ cho ta!"
Vậy là chuyện này ầm ĩ đến tận hoàng cung.
Trước mặt hoàng đế, sắc mặt Diệp Vân Tung vô cùng khó coi, còn Lâm Tuyết Như thì run rẩy co rúm người.
Nàng ta cố nén nước mắt, giọng nói yếu ớt mang theo nghẹn ngào:
"Là… là Tứ điện hạ ép buộc thần nữ, thần nữ… thần nữ vô tội…"
Nàng ta run rẩy ôm lấy mặt khóc nức nở, nhưng trong ánh mắt lại loé lên một tia oán hận khi nhìn về phía Diệp Vân Tung.
Diệp Vân Tung mặt cắt không còn giọt máu.
Hắn biết rõ, đến nước này, đã không còn đường lui nữa.
Sau một thoáng im lặng, hắn cắn răng, cúi đầu, cất giọng trầm thấp:
"Phụ hoàng, nhi thần nhất thời hồ đồ, phạm phải sai lầm lớn."
"Nhi thần nguyện cưới Lâm tiểu thư làm chính thê, chịu trách nhiệm về chuyện này."
Lúc này, ngoài cách này ra, hắn không còn con đường nào khác.
Hoàng đế nhíu chặt mày, ánh mắt nhìn về phía hắn đã không còn kiên nhẫn nữa.
Hắn vốn đã không vừa lòng với Diệp Vân Tung, giờ lại thêm vụ bê bối này, chỉ càng khiến hắn thêm chán ghét.
Cuối cùng, hắn lạnh lùng phất tay, giọng nói đầy vẻ bực bội:
"Cứ vậy đi, từ trước đến giờ ngươi chưa từng khiến trẫm bớt lo."
19.
Bước ra khỏi hoàng cung, ta thong thả quay sang chúc mừng Diệp Vân Tung.
"Chúc mừng Tứ điện hạ, nguyện vọng bấy lâu nay cuối cùng cũng thành hiện thực."
"Đã cưới được Bạch Nguyệt Quang trong lòng từ thuở thiếu niên."
Sắc mặt Diệp Vân Tung trắng bệch, chẳng có lấy một tia vui mừng.
Trái lại, Diệp Vân Nghiễn lại cau mày khó hiểu, cất giọng nghi hoặc:
"Bạch Nguyệt Quang gì cơ?"
Ta cong môi, giọng nói mang theo ý cười nhàn nhạt:
"Nghe nói, khi xưa lúc Đại hoàng tử gây khó dễ cho Tứ điện hạ, Lâm tiểu thư đã tặng cho hắn một chiếc khăn lụa."
"Mà chiếc khăn ấy, chính là tia ấm áp duy nhất trong lòng Tứ điện hạ, khiến hắn ngày đêm khắc khoải mãi không quên."
"Khăn lụa?"
Diệp Vân Nghiễn càng nghe càng khó hiểu, nhưng Diệp Vân Ly lại lập tức hiểu ra.
Hắn khẽ vỗ tay, bỗng nhiên bật cười:
"Thì ra là vậy."
"Tam đệ, còn nhớ chuyện Trung thu hai năm trước không? Khi đó, con ngựa của Đại ca bị kinh động, đã đá Tứ đệ ngã xuống vũng bùn."
"Lúc đó, Lâm tiểu thư mới tiến lên đưa cho hắn một chiếc khăn lụa, đúng chứ?"
Diệp Vân Nghiễn ngẩn người một lúc, sau đó như sực nhớ ra điều gì đó, vỗ đùi nói lớn:
"A, ta nhớ ra rồi!"
"Hóa ra ngươi nói chuyện đó sao!"
"Lúc ấy, hoàng hậu thấy Đại ca làm hơi quá, nên mới sai Lâm Tuyết Như đưa cho hắn chiếc khăn."
"Chẳng lẽ… chỉ vì một chiếc khăn đó mà Tứ đệ thích Lâm Tuyết Như sao?"
Câu nói của hắn như một đòn giáng trời giáng, khiến ta và Diệp Vân Tung đều sững người tại chỗ.
Không ngờ, thứ mà hắn coi là "duy nhất", lại chỉ là một màn bố trí tình cờ.
Diệp Vân Tung mặt mày tái mét, mắt đỏ ngầu, bất chợt túng lấy cổ áo Diệp Vân Nghiễn, run rẩy quát:
"Ngươi nói cái gì?!"
Diệp Vân Nghiễn nhíu mày, ghét bỏ hất tay hắn ra, giọng điệu đầy khó hiểu:
"Ngươi thực sự không biết sao?"
"Năm đó, chính mẫu hậu đã lên tiếng can ngăn Đại ca, thấy hắn làm hơi quá nên mới bảo Lâm Tuyết Như đưa khăn cho ngươi."
"Sao? Chẳng lẽ ngươi tưởng nàng ta thật lòng với ngươi à?"