1.
Hắn một tiếng "Ca" khiến ta kinh hồn bạt vía, mồ hôi lạnh túa ra, đầu càng cúi thấp, chỉ mong vị tân huyện lệnh đừng nhớ mặt ta.
Tiếng kêu như lợn bị chọc tiết phía sau càng lúc càng lớn. Giữa những khoảng trống của tiếng la hét, ta nghe rõ mồn một âm thanh roi da quất vào da thịt:
"Mong rằng roi này đừng quất trúng ta.""Ta chỉ là một bách tính tầm thường mà thôi."
Ta âm thầm cầu nguyện.
Một tuần trà trôi qua, kẻ kia vừa ôm mông vừa rên rỉ:
“Ca, đệ thật sự không cướp tiệm của người ta đâu, tiệm đó đúng là đệ mua mà!”
Nói rồi, hắn lôi từ trong tay áo ra khế ước nhà.
Huyện lệnh nhận lấy khế ước, nhìn sang ta hỏi:
“Ngươi là Kiều Nương?”
Ta khẽ gật đầu.
Huyện lệnh lạnh giọng hỏi người kia:
“Tam Lang, ai là kẻ đã trao đổi khế ước với ngươi?”
Tam Lang vừa ôm mông vừa gãi đầu, suy nghĩ một hồi lâu mới đáp:
“Là một nam nhân. Hắn nói Kiều Nương là a tỷ của hắn. Hôm ấy hắn còn dẫn đệ đến xem tiệm, đệ tận mắt thấy người này chào hỏi nữ nhân này mà.”
“Hắn nói hắn không muốn a tỷ mình quá vất vả nên mới bán khế ước.”
“Nghe đâu người đó vừa đỗ tú tài, chắc hẳn không làm chuyện trộm cắp đâu nhỉ?”
“Ca, đừng dùng ánh mắt đó nhìn đệ. Tiệm này thật sự là đệ bỏ bạc ra mua mà, không phải đệ cướp đâu!”
Huyện lệnh chẳng buồn nghe, liền ra lệnh, một trận đòn nữa lại giáng xuống người Tam Lang. Lần này, để hắn không kêu gào om sòm, huyện lệnh còn cẩn thận vo tròn một tấm vải, nhét thẳng vào miệng hắn:
“Hôm nay cho ngươi một bài học nhớ đời!”
“Đừng có làm cái trò bị người bán lừa còn giúp họ đếm tiền nữa.”
“Đánh hắn mười roi thật nặng!”
Dứt lời, huyện lệnh đưa khế ước trả lại cho ta:
“Tiểu đệ ngu dốt bị người lợi dụng, là ta dạy dỗ không tốt, khiến Kiều cô nương phải chê cười.”
“Khế ước này rất quan trọng, mong cô nương cất giữ cẩn thận.”
Hai lời nói ấy khiến ta đỏ mặt xấu hổ.
Ta tự làm chuyện ngu ngốc, người chẳng những không trách, còn đem khế ước trả lại cho ta không chút đắn đo. Người dám trả, nhưng ta không dám nhận.
Ta vội lắc đầu, không dám động vào khế ước.
Tam Lang bị đánh xong, nằm im không dám động đậy, chỉ nằm đó rên rỉ. Huyện lệnh rút tấm vải trong miệng hắn ra, hỏi:
“Tam Lang, ngươi mua khế ước này hết bao nhiêu bạc?”
Tam Lang thều thào đáp:
“Năm mươi lượng.”
“Ngươi nhớ kỹ, ta sẽ viết thư về nói với mẹ, nói với tỷ tỷ Thiên Nghi rằng ngươi lấy công báo thù riêng!”
Huyện lệnh lạnh lùng liếc hắn, Tam Lang lập tức bịt miệng, không dám ho he.
Huyện lệnh lại đưa khế ước cho ta:
“Thế này đi, đôi bên đều có lỗi, vậy chia đôi đi. Kiều cô nương nếu không ngại, có thể dùng hai mươi lăm lượng bạc mua lại khế ước từ tay tam đệ của ta.”
“Hả, hai mươi lăm lượng sao?”
Ta nhanh chóng tính toán trong đầu.
Những năm qua, để nuôi Nghiêm Tu Văn đọc sách thi tú tài, ta đã sớm kiệt quệ, giờ lấy đâu ra hai mươi lăm lượng bạc.
Huyện lệnh ngẫm nghĩ, rồi nói thêm:
“Trả góp cũng được.”
Tam Lang nằm bò bên cạnh, rên rỉ:
“Ca, bất công quá! Đệ đã thiệt mất hai mươi lăm lượng, sao còn phải chịu trả góp? Thế này chẳng phải quá bất công sao?”
Huyện lệnh trừng mắt nhìn, Tam Lang lập tức câm bặt.
Huyện lệnh xử lý công bằng, ta cũng không thể mặt dày nhận lại khế ước. Sau một hồi đắn đo, chúng ta cuối cùng thống nhất:
Khế ước tạm gửi lại nơi huyện lệnh, ta vẫn tiếp tục kinh doanh quán ăn, mỗi tháng nộp năm tiền làm tiền thuê. Khi nào gom đủ hai mươi lăm lượng bạc, ta sẽ tới nha môn nhận lại khế ước.
2.
Khi bước ra khỏi nha môn, trời đã ngả hoàng hôn.
Mấy thím sống cạnh quán ăn của ta, vừa thấy ta bình an vô sự từ nha môn đi ra, liền tò mò chạy tới hỏi han:
“Kiều Nương, chuyện hôm nay thế nào rồi?”
“Nghe nói người kia là em ruột của huyện lệnh, không biết có đúng không?”
“Trời ơi, cô không chịu thiệt chứ?”
“Còn chuyện khế ước nhà kia là sao vậy?”
Ta thản nhiên đáp:
“Huyện lệnh đúng là một vị thanh thiên đại lão gia. Ông ấy cho phép ta tiếp tục mở quán ăn. Còn về khế ước nhà...”
Giọng ta lạnh lùng:
“Nghiêm Tu Văn, cái tên súc sinh đó, đã ăn trộm khế ước của ta.”
Vừa nghe xong, thím Vương hô lên:
“Tu Văn sao lại đi trộm khế ước của cô? Ăn mặc, tiêu xài của hắn chẳng phải đều là của cô lo liệu sao? Có thiếu gì, chỉ cần nói, cô chẳng phải đều sẵn lòng đưa sao? Cả cái phố này, ai mà không biết cô đối tốt với Tu Văn chứ!”
Một bà thím khác phụ họa:
“Phải đó, cô và Tu Văn xưng chị em, hắn cần gì cô cũng chiều theo. Sao lại nghĩ đến chuyện đi làm kẻ trộm chứ?”
“Tu Văn vừa đỗ tú tài, chắc chắn sẽ không làm mấy chuyện hủy hoại danh tiếng đâu. Có phải là hiểu lầm gì không?”
Mấy lời này của các thím quả thực không sai.
Ta và Nghiêm Tu Văn trước giờ đều lấy danh nghĩa chị em mà xưng hô với nhau. Bình thường, ta luôn chiều chuộng hắn. Nhưng giờ đây, hắn đã vô tình trước, thì đừng trách ta bất nghĩa.
Ta bèn thả ra một cái mồi lớn:
“Các thím không biết rồi, Nghiêm Tu Văn ấy à, vốn là đồng dưỡng phu mà cha mẹ ta tìm cho ta.”
“Cha ta họ Kiều, mẹ ta họ Ngô, làm sao sinh ra được một đứa họ Nghiêm chứ?”
Dứt lời, mặc kệ các thím còn muốn hỏi gì thêm, ta liền đóng cửa quán.
Đêm ấy, ta nằm trên giường, trằn trọc không ngủ được.
Ta không nói dối. Nghiêm Tu Văn quả thực là đồng dưỡng phu của ta.
Hắn ba tuổi thì bị đôi cha mẹ vô lương tâm của mình nhét cho cha ta, chỉ vì muốn moi được chút lễ hỏi từ tay ông.
Hôn thư vừa ký xong, hai kẻ đó lấy được sính lễ liền bỏ lại Nghiêm Tu Văn mà cao chạy xa bay.
Cha ta biết chữ, nên thường ngày dạy ta và Nghiêm Tu Văn học.
Nghiêm Tu Văn thông minh, học đâu hiểu đó, chỉ vài lần đã nắm vững. Cha ta khen hắn là đứa trẻ sáng dạ, quyết định cho hắn đến trường học hành.
Còn ta, ở nhà theo cha học nấu ăn, trở thành đầu bếp nhỏ trong quán ăn của gia đình.
Theo luật triều đình, kẻ ở rể không được vào triều làm quan.
Sợ hai chữ “kẻ ở rể” cản đường khoa cử của Nghiêm Tu Văn, cha ta đành nói với người ngoài rằng hắn là em trai của ta.
Còn về chuyện bên trong, cha ta lại nắm chặt hôn thư giữa ta và Nghiêm Tu Văn không buông.
Ông hy vọng nhờ vào Nghiêm Tu Văn mà đổi đời, nâng cao cửa nhà.
Đáng tiếc, cha ta không đợi được đến ngày đó.
Năm ta mười ba tuổi, cha mắc bạo bệnh. Trước khi qua đời, ông giao cả khế ước nhà và hôn thư lại cho ta, dặn ta phải bảo quản cẩn thận, bởi đó sẽ là chỗ dựa của ta sau này.
Nghĩ đến đây, ta bỗng giật mình.
Hôn thư!
Ta nhớ rõ mình đã cất hôn thư và khế ước nhà cùng một chỗ.
Nghiêm Tu Văn có thể trộm được khế ước nhà, chẳng lẽ hôn thư cũng không thoát khỏi tay hắn?
Ta lập tức bật dậy, thắp nến lên.
Dưới ánh sáng chập chờn của ngọn nến, ta lật tung cả căn phòng, nhưng hôn thư vẫn không thấy đâu.
Nghiêm Tu Văn!
Hắn dám lừa gạt ta đến mức này!
3.
Mồi ta thả ngày hôm qua quả nhiên thu hút không ít cá con tôm nhỏ.
Hôm nay, vừa mở cửa quán ăn, bên ngoài đã chen chúc một đám người vây quanh.
Phần lớn là các văn nhân mặc trường sam. Ngày thường, họ vốn chẳng buồn đặt chân vào quán của ta.
Không phải vì gì khác, chỉ là quán nhà ta thường phục vụ phu khuân vác, dân lao động với món ăn nhiều mà giá lại rẻ.
Hôm nay thì thật lạ lùng.
Những văn nhân kia không ngừng đánh giá ta, cuối cùng có một người gan lớn hơn, mở miệng hỏi:
“Xin hỏi, chưởng quầy có quan hệ gì với Nghiêm tú tài?”
Ta nhướn mày, cười nhạt:
“Muốn biết à?”
Cả đám người đồng loạt gật đầu.
Ta chỉ vào thực đơn vừa viết xong, nói:
“Muốn biết, thì gọi hết tất cả món trong thực đơn này đi, ta sẽ nói cho mà nghe.”
Người đứng đầu đám văn nhân khẽ hừ một tiếng, đưa cho ta mười đồng tiền.