1.
Thẩm gia ngày đại hỉ, gia chủ Thẩm Hoài Dương sắp nghênh cưới quận chúa đương triều Tô Du.
Khi khắp phủ trên dưới đèn hoa rực rỡ, ta lại bị giam trong viện vắng, nuốt một cái bánh bao còn cứng hơn đá.
“Có cháo không?” Ta vừa cất lời.Một bát cháo nóng hổi từ trên đỉnh đầu ta dội xuống, da đầu nóng rát, giữa lọn tóc còn thoảng mùi thiu chua.
Cảnh tượng này vừa khéo bị sư muội ta, Kiều Trúc, người đến chữa bệnh mắt cho ta, chứng kiến. Nàng đau lòng:“Sư tỷ ta dù gì cũng có hôn ước với Thẩm Hoài Dương, các ngươi dám đối xử với nàng thế này sao?”
Tỳ nữ mang cơm bất mãn, đáp lời:“Nô tỳ cũng chỉ làm theo lệnh, đâu dám tự tiện ngược đãi Tống cô nương.”
Ta cười lạnh. Trong lòng đã hiểu rõ đây là thủ đoạn của Tô Du nhằm nhục mạ ta, mà Thẩm Hoài Dương cũng ngầm đồng ý.
Kiều Trúc chau mày, cầm chổi đuổi tỳ nữ đi.
Tô Du là quận chúa đương triều, là phu nhân tương lai của Thẩm gia, cả phủ không ai dám trái ý nàng, thậm chí còn vui lòng giẫm đạp lên ta để lấy lòng nàng.
Ta tuy mù mắt, nhưng lòng không mù.
Kỳ thực ta không bận tâm người khác đối xử với ta thế nào. Điều thực sự khiến ta lạnh lòng, chính là Thẩm Hoài Dương cũng chẳng khác gì. Vì sợ ta làm lỡ việc hắn làm phò mã, hắn đã sai quản gia giam ta trong viện vắng, mỗi ngày dùng cơm thiu cơm thối đối phó ta.
Ngoài cửa, tỳ nữ còn không quên buông lời mỉa mai:“Tống cô nương, gia chủ thương ngươi mù lòa mới giữ ngươi lại trong phủ, vậy mà ngươi lại tham lam mơ đến vị trí đại phu nhân của Thẩm gia. Quận chúa không bắt ngươi dìm xuống hồ đã là khoan dung.”
Kiều Trúc nghe vậy thì nổi giận đùng đùng, dù ta có kéo lại cũng khó nguôi cơn phẫn nộ.“Sư tỷ, tỷ không biết sao? Thẩm Hoài Dương hận không thể treo hết lụa đỏ khắp kinh thành, chỉ thiếu mỗi việc gõ trống chiêng lớn tiếng báo cho cả thiên hạ biết hắn sắp làm phò mã.”
Ta cười nhạt: “Thật tiếc, ta không nhìn được cảnh tượng long trọng ấy.”
Kiều Trúc giận dữ nói tiếp:“Mấy năm nay tỷ ở Thẩm gia, không chỉ bị hại mù mắt, còn bị hạ cổ sao? Nhẫn nhịn đến mức này, chẳng phải ngày trước tỷ là thần y ngạo nghễ nổi danh, Tống Kim Hòa hay sao?”
Ta chớp mắt, từ án thư lấy ra một phong thư đưa nàng.
Kiều Trúc ngỡ ngàng nhìn chằm chằm.
Bức thư từ hôn, ta đã sớm viết xong.
Thiệp mời tái giá, cũng đã chuẩn bị.
Một kế hoạch thoát ly Thẩm Hoài Dương triệt để, đã bắt đầu.
2.
Ta, Tống Kim Hòa, là đệ tử chân truyền duy nhất của bậc tôn sư trong y thuật, người được mệnh danh là ngọc thụ trong rừng thuốc.
Thuở nhỏ, quê hương ta bị dịch bệnh hoành hành, sư phụ nhặt được ta từ đống người chết. Khi ấy, ông nghĩ ta không sống nổi, liền tùy tay cho ta một ngụm thảo dược. Không ngờ, ngày hôm sau, ta đã khỏe mạnh như rồng như hổ, ôm lấy chân ông mà khóc lóc cầu cứu.
Từ đó, ta được ông thu nhận làm đồ đệ, truyền thụ y thuật và dược lý. Ta là đệ tử duy nhất do chính sư phụ đích thân chọn, nhưng chỉ ít lâu sau, ông lại nhặt thêm một sư muội từ bãi tha ma.
“Sư phụ, người nuốt lời rồi!”Sư phụ lúng túng cười xòa: “Con là đệ tử chân truyền duy nhất, không ai sánh bằng.”
Thế là, ba thầy trò chúng ta vừa cãi vã vừa nương tựa nhau sống qua mười năm.
Trong mười năm ấy, y thuật của ta ngày càng tinh thông, thậm chí có phần vượt qua sư phụ. Cùng ông ngao du khắp nơi hành y cứu người, ta được người đời kính xưng là thánh thủ trong rừng thuốc.
Ta từng nghĩ, những tháng ngày an nhiên này sẽ kéo dài mãi mãi.
Cho đến một ngày, sư phụ nhận được một phong thư từ Nam Dương, trên mặt hiện rõ nét ưu tư.
Hóa ra, bạch nguyệt quang xa xôi của ông mắc bệnh hiểm nghèo, cầu ông đến cứu. Ta liền an ủi, rằng ta và sư muội sẽ đi cùng ông.
Nhưng ông lại để lại một phong thư, lặng lẽ rời đi trong đêm.
Trong thư viết, ông không chỉ đến để chữa bệnh mà còn để theo đuổi tình yêu. Ông dặn dò ta và sư muội không cần chờ, hơn nữa, nhắc nhở ta phải phát dương quang đại y thuật của sư môn với tư cách đệ tử chân truyền.
Ta giận đến mức đốt luôn lá thư ấy.
Vậy là, ta và sư muội lại mất nơi nương tựa. Lang bạt khắp chốn, cuối cùng chúng ta đến được kinh thành.
Kinh đô phồn hoa, đẹp đẽ tựa một giấc mộng. Dù đã quen cảnh phiêu bạt khắp nơi, nhìn ánh đèn rực rỡ, lòng ta vẫn thoáng ghen tị. Vì thế, ta quyết định ở lại.
Sau khi rơi lệ tiễn biệt sư muội, ta mở một y quán ở kinh thành, tự lo cho bản thân, cuộc sống cũng đủ đầy.
Nhưng sư phụ chỉ dạy ta cách cứu người, lại quên dạy cách phòng người.
Một kẻ gian giả danh người bệnh đến tìm ta. Hắn không chỉ phá hỏng danh tiếng y quán mà còn lừa sạch số tiền tích cóp của ta.
Đói lả, ta lang thang đến trước bảng vàng của triều đình, và chính tại đó, ta gặp Thẩm Hoài Dương.
3.
Năm ấy, Thái hậu nương nương mắc một chứng bệnh kỳ lạ, mỗi khi gió đông nam nổi lên, liền đau đầu như búa bổ. Ngự y trong cung đều bó tay bất lực. Hoàng đế, vốn hiếu thảo, lập tức treo bảng vàng, tìm danh y khắp thiên hạ chữa bệnh cho mẫu thân.
Lúc bấy giờ, Thẩm Hoài Dương chỉ là một y chính nhỏ nhoi, không mấy nổi bật trong Ngự y viện.
Ta tuy chưa bắt mạch cho Thái hậu nương nương, nhưng qua miêu tả trên bảng vàng, bệnh tình của bà giống hệt một trường hợp ta từng chữa cho một lão nhân ở Thục địa. Có lẽ, ta nên thử một lần.
Thẩm Hoài Dương mỉm cười ôn hòa, hỏi:“Cô nương định hạ bảng vàng sao?”
Ta liếc nhìn hắn, cảnh giác đáp:“Ngươi muốn giành sao?”
Hắn khẽ xua tay, nói:“Bảng vàng một khi hạ xuống, chính là lấy tính mạng để đảm bảo. Cô nương vẫn muốn hạ sao?”
Nghe vậy, ta không khỏi do dự. Dù tự tin vào y thuật của mình, nhưng nghĩ đến chuyện bị lừa trước đó, lòng ta lại không yên. Nhỡ đâu hoàng đế còn nhỏ, không hiểu sự đời, giăng bẫy ta thì sao?
Thẩm Hoài Dương thấp giọng, như chỉ sợ người khác nghe thấy:“Cô nương, y giả nhân tâm, tại hạ có một kế này. Bảng vàng do ta hạ, nhưng ta và cô nương hợp tác. Nếu Thái hậu nương nương khỏi bệnh, chúng ta chia đều phần thưởng. Nếu không thành, hậu quả một mình ta gánh chịu. Ý cô nương thế nào?”