5.
“Đương nhiên rồi.” Thẩm Hoài Dương không hề nhìn ta.
Hắn nói rằng trong phong tục cưới hỏi ở kinh thành, tân nhân trước ngày thành thân không nên gặp mặt, liền lệnh người đưa ta về lại Thẩm gia lão trạch, hứa hẹn một tháng sau sẽ chính thức nghênh đón ta vào cửa.
Ta nghĩ bản thân ở lại Thẩm phủ cũng chẳng giúp ích được gì, chi bằng tìm một nơi yên tĩnh, tập trung giải độc và chữa trị đôi mắt.
Vậy là ta lập tức gửi thư cho sư muội, nhờ nàng cứu giúp như trong giang hồ thường hay làm.
Khi nghe tin về tình trạng của ta, Kiều Trúc tức tốc chạy đến kinh thành. Nhưng lúc gặp nhau, chúng ta chẳng có lấy một cái ôm thắm thiết, trái lại từ giọng điệu của nàng, ta cảm nhận được sự giận dữ không thể che giấu.
“Tống Kim Hoà! Ngươi làm sao mà để bản thân thành ra thế này? Thậm chí còn định thành thân với nam nhân nữa sao?”
“Chuyện dài lắm, trước tiên ngươi xem thử độc của ta thế nào đã.”
Thẩm Hoài Dương không phải chưa từng tìm danh y cho ta, nhưng đều chẳng thấy hiệu quả.
Ta và sư muội tuy cùng xuất thân từ một môn phái, nhưng ta tinh thông y thuật, còn nàng lại am tường sử dụng độc dược.
Thời hạn một tháng thoáng cái đã trôi qua, độc trong cơ thể ta gần như đã được thanh trừ, không lâu nữa sẽ khôi phục như cũ.
Nhưng bên phía Thẩm Hoài Dương vẫn chẳng có tin tức gì, lão trạch này lại tĩnh lặng đến mức quỷ dị. Ta đành nhờ Kiều Trúc treo vài chiếc đèn lồng đỏ cùng vài dải lụa đỏ lên cho có chút không khí.
Sư muội đi qua đi lại trong tiền sảnh, không kìm được mà hỏi:
“Thẩm Hoài Dương có phải đã chết rồi không?”
Thẩm Hoài Dương sống hay chết, ta thật không rõ. Nhưng nhìn thái độ căm hận của Kiều Trúc, nếu hôm nay hắn không cho một lời giải thích, e rằng khó tránh khỏi một trận huyết kiếp.
Trong lòng ta bỗng dâng lên một dự cảm khó nắm bắt, nhưng trên mặt vẫn giữ nguyên nụ cười, khẽ trấn an nàng.
Đúng lúc này, một thị nữ từ Thẩm phủ vội vã chạy đến.
“Tống cô nương, gia chủ lệnh cho nô tỳ đến đón cô nương hồi phủ.”
Ta thở phào một hơi, an tâm bước lên kiệu hoa của Thẩm phủ. Nhưng dọc đường đi, bầu không khí lại yên tĩnh đến mức bất thường.
“Cô nương, đến rồi.”
Tiểu nha hoàn vén rèm, mời ta xuống kiệu, dẫn vào một sân viện vắng vẻ, lạnh lẽo.
Ta lập tức hiểu rằng đây không phải lễ đường thành thân như ta đã nghĩ, lòng không khỏi siết chặt, hai tay nắm chặt lại.
“Thẩm Hoài Dương ở đâu?”
“Nô tỳ chỉ phụng mệnh đưa cô nương đến biệt viện này, những việc khác không rõ.” Tiểu nha hoàn đáp lời, giọng lạnh nhạt.
“Ngươi nói nhảm với nàng làm gì, chẳng qua chỉ là một thiếp thất, mau đi thôi, nơi này lạnh lẽo đến rợn người.”Từ góc tối, một tiểu đồng lên tiếng thúc giục.
Ta không nhịn được, vớ lấy một viên đá, ném thẳng về phía phát ra tiếng nói, khiến hắn đau đớn hét toáng lên.
“Ta, Tống Kim Hòa, tuyệt không làm thiếp! Nếu ngươi còn nói năng xằng bậy, ta không ngại dùng độc khiến ngươi câm miệng chó của ngươi.”
Hai người trước mặt sợ đến mức tái mặt, lập tức im thin thít, rồi vội vã bỏ đi.
Sau khi bọn họ rời đi, ta ngồi lặng lẽ trên bậc thềm trước cửa, chờ đợi trong cô tịch. Quả thật, như bọn họ nói, nơi này lạnh lẽo đến khó tả.
Chờ mãi vẫn không thấy Thẩm Hoài Dương đến.
Câu “Thẩm Hoài Dương cầu hôn Tống Kim Hòa” giờ đây nghe thật mỉa mai.
Ta từng mơ tưởng về một hôn lễ với pháo nổ vang trời, nến hoa sáng rực, lễ bái đường đường chính chính. Nhưng hiện thực lại là ta co ro trong bóng tối, tự mình tìm chút hơi ấm, thậm chí chẳng đủ tư cách bước qua cửa chính của Thẩm phủ, chỉ có thể bị nhét vào một cỗ kiệu lặng lẽ, lẻn vào qua cửa sau, đến một viện hoang vắng, không ai để mắt tới.
Thẩm Hoài Dương là một kẻ lừa đảo. Đến nước này, ta phải thừa nhận tất cả sự thiên vị của hắn chẳng qua là để ta cam tâm tình nguyện giúp hắn thăng tiến trong Ngự y sở.
Có lẽ từ đầu đến cuối chỉ là lợi dụng, mà ta lại tự cho là thật, ôm mộng hão huyền.
Nhưng ta không cam lòng. Ta muốn đích thân hỏi hắn. Y thuật của ta có thể giúp hắn làm mưa làm gió trong Ngự y sở, tiền tài, địa vị hắn muốn, ta đều có thể giúp hắn đạt được. Vậy tại sao, tại sao hắn lại đối xử với ta như vậy?
Mượn ánh sáng mờ nhạt, ta từng bước tiến đến trước cửa phòng của Thẩm Hoài Dương.
Ta sẽ không bao giờ quên, trong màn đêm tĩnh mịch, từ trong phòng hắn truyền ra tiếng thở dốc, ái ân giữa nam và nữ, cùng âm thanh quần áo bị xé toạc, hoàn toàn đánh tan chút ảo tưởng cuối cùng của ta.
Ta đẩy cửa phòng, ánh sáng từ nến lập lòe rực rỡ nhưng lại như muốn thiêu cháy đôi mắt ta. Trong ánh sáng đó, ta lờ mờ thấy hai bóng người ôm nhau chặt chẽ.
Thẩm Hoài Dương không ngờ người bước vào là ta, lúng túng vội che chắn người trong lòng.
“Kim Hòa? Sao nàng không ở biệt viện? Sao lại…”
Người phụ nữ trong lòng hắn yêu kiều trách móc, giọng điệu mỉa mai:
“Ở đâu ra kẻ mù này, dám quấy rầy chuyện vui của bổn Quận chúa?”
À, thì ra là Quận chúa. Không trách được Thẩm Hoài Dương vội vã dâng hiến bản thân.
Ta tiến lên vài bước, chỉ để nhìn rõ hơn, giọng nói run rẩy:
“Thẩm Hoài Dương, ngươi thật sự khao khát quan cao lộc trọng đến vậy sao?”
6.
Trong khoảnh khắc, tất cả uất ức dâng trào, để lại trên má ta một vệt lệ lạnh băng.
“Ngươi không muốn cưới ta, vì sao không nói sớm? Ta đâu phải sống chết cũng phải gả cho ngươi, càng không nhất định phải ở lại Thẩm phủ. Nhưng tại sao ngươi lại phải nhục mạ ta?”
Thẩm Hoài Dương nhếch môi cười nhạt: