Ngày hòa ly, ta dùng quá nửa của hồi môn để cầu mang theo một đứa trẻ.
Trưởng tử thần sắc lãnh đạm: “Ta là đích tử của phụ thân, không thể theo mẫu thân đi được.”
Nữ nhi mím môi, nép sau lưng thứ muội: “Ta không cần, nương của ta là Giang di, ta không quen biết người.”
Phu quân lắc đầu cười lạnh: “Nàng xem mình thất bại đến mức nào, một đôi nhi nữ cũng chẳng muốn nhận nàng.”
Thương tâm, ta liền từ tay bà mối mua về hai đứa nhỏ.
Đứa ca ca lớn thì trầm mặc ổn trọng, còn muội muội nhỏ lại kiêu căng ương bướng, ngày ngày xưng mình là công chúa.
Ta chỉ mỉm cười, chẳng để tâm.
Nào ngờ mấy năm sau thật có cung nhân tới cửa, nói ta có công dưỡng dục hoàng tử công chúa, muốn phong ta làm Kính Quốc phu nhân.
1
Thái giám khom lưng, nịnh bợ dâng lên một cây trâm bạch ngọc khắc hình chim khổng tước.
Ta nhận ra nó, đó là vật ta từng tặng cho Tẩm Nhi.
Tẩm Nhi vốn kiêu kỳ, chê trâm gỗ thì quê mùa, trâm vàng thì tầm thường, thà xõa tóc còn hơn đeo, bất đắc dĩ ta mới bỏ bạc lớn mua cây trâm này.
Ta thở phào nhẹ nhõm, từ ngày hai đứa trẻ mất tích, ta đã tìm khắp mấy hôm.
May thay, tất cả đều ổn.
Nét cười trên gương mặt Hoàng công công càng thêm sâu:
“Phu nhân lòng dạ nhân hậu, Hoàng thượng ghi nhớ ân đức của người, mời người vào cung.”
Suốt dọc đường, Hoàng công công kể cho ta nghe chuyện xưa của hai đứa nhỏ.
Nhắc tới đây, khóe môi ta cũng mang theo ý cười.
Rời khỏi Hầu phủ, ta từng sa sút một thời gian dài, chỉ hai đứa trẻ ấy mới cho ta chút hy vọng và niềm vui.
Nói ra thì vốn ban đầu ta định mua một đứa để vơi bớt nỗi cô quạnh.
Văn Lễ tính tình trầm ổn, rất giống trưởng tử của ta, ta vừa nhìn đã ưng ý.
Chỉ là nó lại dắt theo một tiểu muội, đôi mắt hung hăng trừng ta như coi tất cả thiên hạ đều là kẻ địch.
Bà mối cố tình che tầm mắt con bé:
“Nó đầu óc có chút bệnh, nhưng không sao, mua một tặng một, mua một tặng một đấy.”
Cuối cùng ta vẫn mang cả hai về.
Văn Lễ sợ ta ghét bỏ Tẩm Nhi, nên rất siêng năng, ăn ít, việc gì cũng tranh làm.
Ta biết đứa trẻ này chắc đã chịu nhiều khổ cực bên ngoài, thương xót nên chẳng những không để nó làm việc, mà còn mời tiên sinh dạy chữ cho nó.
Tất nhiên ta không hề ghét bỏ Tẩm Nhi, con bé tuy ương bướng nhưng cũng không phải không biết điều.
Khi ta dành tâm ý ở bên, mới phát hiện nó cũng chỉ là miệng cứng nhưng lòng mềm.