Lần này Văn Lễ trở về, e rằng Tần gia khó tránh bị thanh toán.
Nghĩ tới đây, nét mặt ta thoáng hiện vài phần lo lắng.
Tính theo tuổi, hôn sự này rất có thể là của trưởng tử.
Xa phu thấy sắc mặt ta, dè dặt hỏi:
“Phu nhân quen biết sao? Có muốn vào xem không?”
Ta do dự chốc lát, rồi gật đầu.
Người gác cổng không biết ta, thấy y phục ta sang trọng, hỏi mấy câu rồi khách khí mời vào.
Những gì lọt vào tầm mắt đã không còn như xưa.
Cây liễu bên cổng nhỏ không thấy đâu, thay vào đó là hoa hải đường, ngay cả ao nhỏ bên cạnh liễu cũng bị lấp, dựng lên giàn phơi thu hoạch.
Ta thu hồi ánh mắt, theo nha hoàn dẫn đường đến sảnh bên.
An Ninh Hầu thấy ta thì rất kinh ngạc.
Chẳng bao lâu, thần sắc ông ta lại trở nên bình tĩnh, còn mang theo vài phần ngạo mạn:
“Ngụy Kiểu, bây giờ nàng mới hối hận, chẳng thấy quá muộn sao?”
Hối hận? Hối hận vì điều gì?
Ông ta chắp tay sau lưng, bước vài bước, giọng mang theo cơn giận vô cớ, ánh mắt cũng đỏ hoe:
“Ta đã chờ nàng hai năm, nàng vẫn không quay đầu. Nay A Ninh sắp thành thân thì nàng trở lại, trên đời đâu có chuyện ngồi mát ăn bát vàng như thế?
Ta nói cho nàng biết, muộn rồi. Ta đã đưa Giang nhi làm chính thất, dù nàng có về cũng chỉ có thể làm thiếp.”
Ta bật cười, ra là ông ta nghĩ như vậy.
Năm xưa vì một tai nạn, ta phải dưỡng thương ba năm, khi trở lại thì thứ muội đã thành quý thiếp.
Ta xuất thân tướng môn, mắt không chứa nổi cát bụi, không chịu nổi cảnh ấy nên tự xin hòa ly.
Ông ta chê ta hay ghen, tức giận mà viết hưu thư.
Nay lại ra vẻ tình thâm, chẳng thấy nực cười sao.
Ta khẽ lắc đầu, lùi lại một bước:
“Ta đến là muốn hỏi, A Ninh có phải đang bàn chuyện hôn sự với nhà họ Tần?”
Hắn hơi sững, rồi gật đầu:
“Đúng là đang thương nghị. A Ninh do Giang nhi nuôi dạy rất tốt, thông minh lanh lợi. Cô nương họ Tần này là nó tự mình chọn.”
Ta nhíu mày, giọng mang theo nỗi lo:
“Mối hôn sự này không ổn.”
Lời vừa dứt, nơi cuối hành lang vang lên giọng nói giận dữ của trưởng tử:
“Mẫu thân thấy chỗ nào là không ổn?!”