Khi ta lâm vào cảnh sa sút, ta cũng không để Tẩm Nhi chịu uất ức. Giờ há lại bắt nó quỳ gối xin lỗi? Thật nực cười!
Ta lạnh lùng buông hai chữ:
“Mơ đi!”
Tần thị càng tức, vung tay cho bọn bà vú xông vào bắt Tẩm Nhi.
Ta đứng yên che con bé, chỉ lặng lẽ nhìn.
Quả nhiên, một bàn tay vừa đưa ra liền như cánh diều đứt dây, cả người bay ra xa.
Tiếp đó, mấy bà vú và tiểu lại đều nằm sõng soài, rên rỉ thảm thiết.
Không biết từ lúc nào, một hàng hắc y vệ quỳ trước mặt ta và Tẩm Nhi, cung kính:
“Thuộc hạ đến chậm, xin phu nhân thứ tội, xin công chúa thứ tội.”
Hoàng thượng từng ban cho ta ám vệ để bảo đảm an toàn, đây là lần đầu tiên họ lộ mặt.
Tần thị kinh hãi lùi lại một bước, không tin nổi:
“Công… công chúa? Con bé này là công chúa?”
Trưởng tử cũng biến sắc, dường như chợt nghĩ ra điều gì, ánh mắt qua lại giữa ta và Tẩm Nhi, giọng run run:
“Nếu nàng là công chúa… thì mẫu thân, người…?”
Tẩm Nhi đúng lúc kéo khăn sa xuống, ôm lấy ta cười tít mắt:
“Nương, nhìn mặt bọn họ buồn cười quá!”
“Nương?” Trưởng tử trừng lớn mắt, như đã xác nhận được điều gì, khó nhọc thốt ra:
“Người là… Kính Quốc phu nhân.”
Ta vuốt tóc Tẩm Nhi, không đáp.
Dù Thánh chỉ chưa hạ, nhưng danh hiệu ấy đã sớm truyền ra ngoài.
7
Tẩm Nhi đã về cung từ lâu.
Nhưng trưởng tử vẫn đứng trước sân nhà ta.
Ta thở dài, vẫn bảo người mời hắn vào.
Hắn mím môi, cố chấp nhìn ta – trong mắt có thất vọng, giận dữ, thậm chí phảng phất uất ức, khác hẳn vẻ kiêu ngạo thường ngày.
“Mẫu thân, sao không sớm nói với con, người là dưỡng mẫu của Tam hoàng tử và Tứ công chúa?”
“Mẫu thân nhìn chúng con lăn lộn thế này, hẳn thấy rất buồn cười?”
Ta nhắm mắt, không đáp.
Những lời cần nói, ta đã nói, chỉ là bọn họ không tin.
“Người có biết, hôm nay ở Trân Bảo Các, Tần thị vốn định chọn lễ để dâng trong yến mừng Kính Quốc phu nhân cuối tháng này không?”