10
Ta ngẩng mắt, quả nhiên thấy Nhị hoàng tử, sau lưng hắn là Tướng quân Đồng.
Thấy ta nhìn qua, hắn khẽ gật đầu, không để lộ cảm xúc.
Ta hiểu – mọi sự đã được sắp xếp xong.
Nhị hoàng tử đắc ý, sải bước tiến vào, đảo mắt một vòng, tầm mắt dừng ngay trước án thư của Hoàng đế, quét qua rồi không hài lòng:
“An Ninh hầu, các ngươi làm việc kiểu gì, sao phụ hoàng còn chưa viết được chữ nào?”
Nói dứt, hắn phất tay, mấy chục binh sĩ lập tức xông vào.
Chỉ trong chớp mắt, lưỡi đao đã đặt sát cổ ta.
Nhị hoàng tử ngồi phịch xuống, thong thả mở miệng:
“Nào, phụ hoàng, nói xem… nên giết ai trước?”
Hoàng đế tức đến phun một ngụm máu, chỉ thẳng vào mặt hắn mắng:
“Nghịch tử! Ngươi lại dám”
Nhị hoàng tử ung dung ngoáy tai:
“Có gì mà không dám? Ngai vàng vốn là ‘người có năng lực thì ngồi’, đâu thể mãi để phụ hoàng thiên vị ai là người đó được.”
Hắn ngẩng lên, bắt gặp gương mặt nhỏ nhắn căng cứng của Tẩm Nhi, tiện tay chỉ:
“Vậy thì… giết đứa con gái cưng của phụ hoàng trước, coi như lấy may!”
Một tiếng thét như lợn bị chọc tiết vang rền, Nhị hoàng tử trố mắt nhìn nửa cánh tay đứt lìa của mình, nghiến răng:
“Ai?!”
Ta vung tay hất lưỡi đao kề cổ, thong thả mở lời:
“Điện hạ, đã lâu không gặp.”
Hắn trừng to mắt, đảo qua đảo lại nhìn ta, rồi như sực nhớ ra điều gì, đưa nốt tay còn lại chỉ về phía ta, giọng run sợ:
“Là ngươi… người đó là ngươi?!
Vị ‘Ngụy tướng quân’ kia, sao có thể là ngươi?!”
Ta khoanh tay đứng trước mặt, chậm rãi thưởng thức vẻ chật vật của hắn:
“Điện hạ đoán xem, có thể nào vị Ngụy tướng quân tung hoành sa trường bao năm nay… vốn luôn là ta không?”
“Không thể nào!”
Câu phủ nhận này, lại vang lên từ ba miệng người.
Ánh mắt ta rời khỏi Nhị hoàng tử, chầm chậm lướt sang An Ninh hầu, thấy rõ đồng tử hắn rung lên vì chấn động, rồi dừng ở trưởng tử.
Hắn như bị sét đánh, môi run bần bật, tay chỉ về phía ta, định bước lại chất vấn, nhưng lưỡi đao đã chắn ngang cổ.
Từ lúc nào, những lưỡi đao vốn kề cổ ta, đã chuyển hướng sang kề cổ bọn họ.
Hồi lâu, An Ninh hầu khàn giọng:
“Chẳng trách trên người nàng có vết thương… nàng luôn nói là vô tình bị thương, nhưng chưa từng nói với ta rằng mình đã ra chiến trường.”
Ta im lặng một lát, rồi khẽ nói: