1
Bà giúp việc vẫn còn khóc thút thít bên cạnh.
Tôi kéo mẹ ngồi xuống sofa, ánh mắt lạnh lùng nhìn ba tôi và người kia vừa nói vừa xoa dịu: “Trẻ con không hiểu chuyện, tha thứ cho nó đi…”
Tôi cười nhạt.
Tôi hai mươi hai tuổi rồi, mà ba tôi còn lôi lý do “trẻ con không hiểu chuyện”, chính tôi nghe còn thấy nực cười.
“Còn cười được hả?!”
Ba tôi quay phắt lại, giận dữ trừng mắt nhìn tôi.
“Dù gì cũng là dì con, sao lại có thể ra tay đánh người như vậy?!”
Đúng, người giúp việc mà tôi thuê cho mẹ, là em họ nhỏ của mẹ.
Nói theo vai vế thì tôi phải gọi một tiếng “dì”.
Nhưng giờ phút này, tôi chỉ muốn gọi bà ta là “đồ trơ trẽn không biết xấu hổ”, cuốn gói ra khỏi nhà tôi cho khuất mắt.
Tôi không nên, thật sự không nên, vì cái gọi là “tình thân” mà mềm lòng, thấy bà ta hoàn cảnh khó khăn liền dang tay giúp đỡ, đưa về làm giúp việc.
Lẽ ra tôi nên học cách buông bỏ cái tâm giúp người, tôn trọng số mệnh mỗi người.
“Tôi mời bà đến đây để làm gì?”
Tôi lạnh lùng nhìn chằm chằm vào bà ta - người tên là Liễu Phương.
“Hồi đó là chính bà chủ động xin, bà nói gì, bà quên rồi sao?”
Liễu Phương á khẩu, ấp a ấp úng không nói thành lời.
Nhưng phải thừa nhận, bà ta có nhan sắc.
Mặt trái xoan, lông mày thanh tú, lúc khóc lại càng toát ra nét đẹp yếu ớt khiến người ta mủi lòng.
Dù đã ngoài bốn mươi nhưng vẫn giữ được phong thái mặn mà.
Tôi nhìn ánh mắt xót xa dâng lên trong mắt ba mình, chỉ thấy buồn cười.
Điên rồi sao?
Liễu Phương sống ở quê, chồng thì lười nhác, ăn không ngồi rồi, cuộc sống khó khăn.
Đúng lúc mẹ tôi bệnh, tôi nghĩ dù gì cũng là người thân, giúp nhau chút cũng chẳng sao.
Nhưng tôi cần bà ta đến chăm sóc mẹ tôi, chứ không phải đến quyến rũ anh rể họ của mình!
“Chẳng qua hôm nay cô ấy bị đau bụng thôi mà…”
Ba tôi hạ giọng, nhưng vẫn cố biện hộ.
Tôi mỉa mai:
“Vậy mẹ con thì không phải là người bệnh chắc?”
Mẹ tôi bị u xơ tử cung.
Không phải bệnh gì to tát, nhưng tôi xót mẹ tôi.
Dù ba tôi có trừng mắt, tôi vẫn nói thẳng:
“Nếu đã thấy dì Liễu nên nghỉ ngơi, thì cho nghỉ luôn đi.
Giữ một người đang bệnh làm giúp việc ở nhà để làm gì?
Hay ba tự quét nhà, nấu cơm, đổ rác luôn đi, vừa tiết kiệm được một khoản.”
Chứ để vợ nằm bẹp giường mà còn bắt bà làm việc nhà?
Không ai chống lưng thì ai cũng có thể bắt nạt?
Sắc mặt ba tôi sầm lại, có lẽ đang nghĩ sao mình lại nuôi ra đứa con gái bất hiếu như vậy.
Liễu Phương nghe tôi nói sẽ đuổi việc bà ta, lập tức nức nở nói xen vào:
“Anh rể, là lỗi của em… Giai Giai khó khăn lắm mới về thăm nhà, anh đừng giận con bé nữa…”
“Hừ, chính nó càng ngày càng hỗn!”
Ba tôi bị câu đó châm ngòi, lửa giận vừa đè xuống được lại bùng lên, như thể muốn đuổi tôi ra khỏi nhà ngay lập tức.
Tôi nhìn bộ dạng yếu đuối đáng thương của Liễu Phương, ánh mắt thoáng qua một tia khinh thường.
Chơi chiêu với tôi?
Quả nhiên, ánh mắt ba nhìn tôi như thể tôi là tội nhân trời không dung đất không tha.
Tôi hất cằm, lạnh nhạt hỏi:
“Ba, ba định quyết thế nào?”
“Nếu vì một người chẳng liên quan máu mủ mà ba sẵn sàng nổi giận với vợ con ruột thịt của mình…
Vậy chi bằng ra ngoài thuê phòng ở vài hôm cho tỉnh táo đầu óc đi.”
Mặt ba tôi lập tức đỏ bừng như máu.
Không nói nổi một câu.
2
Cuối cùng, ba tôi chủ động hòa giải bầu không khí ngượng ngùng:
“Chỉ là chuyện nhỏ thôi, con vào trò chuyện với mẹ đi, ba vào bếp nấu cơm.”
Nói xong liền đi thẳng vào bếp.
Liễu Phương đứng bên cạnh vừa thấy vậy, lập tức muốn đi theo.
Tôi suýt bật cười vì tức:
“Dì Liễu, dì định làm gì thế?”
Ba tôi mà không vào bếp thì bà ta cũng chẳng động đậy, ba vừa vào bếp là bà ta lẽo đẽo theo sau?
“Ba con đâu có biết nấu ăn, dì vào giúp…”
“Tôi nhớ ba phút trước dì còn ôm bụng than đau dữ dội mà?”
Tôi cười khẩy, dùng lời chặn họng:
“Tôi mời dì tới đây để chăm sóc mẹ tôi, chứ không phải để chăm sóc chồng của mẹ tôi.
Nếu không phân biệt được vai trò của mình, thì mời dì về quê.”
Đừng làm nhà tôi loạn lên không sống nổi.
Liễu Phương mắt đỏ hoe, sững người nhìn tôi hai giây rồi vội che miệng chạy lên lầu.
Trong bếp cũng vang lên tiếng rơi vỡ loảng xoảng.
Tôi quay đầu nhìn thì thấy ba đang cúi xuống nhặt cái xẻng nấu ăn dưới đất.
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của tôi, ông vội quay lưng lại, vẻ mặt hơi lúng túng.
Tôi nhíu mày.
Trong phòng khách chỉ còn tôi với mẹ.
Tôi hỏi nhỏ, giọng không giấu được lo lắng:
“Mẹ, chuyện giữa hai người họ… đã bao lâu rồi?”
“Giai Giai, con đừng dính vào chuyện này nữa.”
Mẹ tôi thở dài, nhẹ nhàng vỗ tay tôi:
“Con lo học hành cho tốt là được rồi.”
“Mẹ!”
Tôi nghiêm mặt, nhưng mẹ vẫn cứng miệng không nói gì.