4
Ba tôi dịu dàng vỗ tay bà ta, trừng mắt nhìn tôi:
“Dù gì cũng là dì họ con, người một nhà cả, con tính toán cái gì?
Chỉ ba ngàn tệ thôi, ba chuyển cho con.”
Liễu Phương đắc ý liếc nhìn tôi một cái, ánh mắt đầy khiêu khích:
“Cảm ơn anh Triệu, chỉ là… tay em bị thương rồi, cái bát này thì…”
Ba tôi quay sang nhìn mẹ tôi:
“Tay Tiểu Phương bị thương, không đụng nước được, mấy hôm nay việc nhà em lo liệu nhé.”
Mẹ tôi không nói gì.
“Choang!”
Tôi cầm cái ấm trà tử sa mà ba tôi quý nhất nện thẳng xuống sàn.
Ba giật mình, khóe miệng run rẩy.
Khi đối diện với ánh mắt lạnh băng của tôi thì lập tức hoàn hồn.
Tôi bật cười nói:
“Ba, hay là để con làm việc nhà luôn đi, tiện thể học hỏi chút kinh nghiệm?”
Tôi làm vậy là cố ý!
Cố tình cho ba nhìn thấy!
Không phải chỉ là đập đồ thôi sao, ai chẳng biết đập?
“Để ba rửa, để ba rửa!
Dạo này công ty cũng rảnh, để ba làm hết.”
Ba lập tức mang bao tay vào dọn dẹp mớ hỗn độn dưới đất.
Liễu Phương định đưa tay phụ, nhưng gặp ánh mắt tôi thì lại rụt tay, đành chuồn vào phòng.
Tôi nhìn mẹ, mắt bà đã đỏ hoe.
Tôi kéo mẹ vào phòng, nhỏ giọng hỏi:
“Mẹ, mẹ nói thật đi, rốt cuộc hai người họ là như thế nào?”
Mẹ vẫn sụt sùi nức nở.
Tôi sợ nhất là mẹ khóc.
Ôm bà dỗ nhẹ:
“Không sao đâu mẹ.
Con luôn đứng về phía mẹ.
Nếu mẹ với ba không thể tiếp tục được nữa, thì ly hôn cũng chẳng sao, con sẽ nuôi mẹ.”
“Đừng nói bậy.”
Cuối cùng mẹ cũng lên tiếng:
“Có lẽ là ba con thấy dì con khổ nên quan tâm hơn một chút.”
Tôi bật cười vì tức:
“Mẹ nghĩ mắt con mù chắc?”
Mẹ lại quay sang dỗ tôi:
“Ba con bình thường cũng tốt với mẹ, chưa từng đánh chửi, tiền bạc đều đưa cho mẹ giữ.
Phụ nữ như mẹ, chỉ cần sống yên ổn là đủ rồi.”
“Con đừng lo cho mẹ.
Mẹ già rồi, cũng tự biết điều.
Ngược lại là con, năm sau ra trường rồi, có bạn trai chưa?
Không phải mẹ thúc ép gì, nhưng con cũng hai mươi hai rồi.”
Tôi hiểu tâm lý của mẹ.
Có lẽ mẹ là kiểu người trốn tránh, lâu ngày bị ba tôi thao túng cảm xúc nên thành ra như vậy.
Tôi phải kéo bà ra khỏi cái hố này mới được.
5
Tôi thở dài:
“Mẹ đừng đánh trống lảng nữa.
Nếu mẹ không muốn nói thì thôi vậy.”
Tôi về phòng, lăn qua lộn lại trên giường mãi vẫn không ngủ nổi.
Nghĩ tới bộ mặt của Liễu Phương, cảm giác như nuốt phải ruồi bọ, cực kỳ khó chịu.
Quốc khánh chỉ có bảy ngày, tôi phải giải quyết xong chuyện này trong tuần.
Sáng sớm hôm sau, tôi ra thẳng siêu thị điện máy mua thiết bị lắp camera.
Tranh thủ lúc không ai có nhà, tôi gắn đầy khắp các góc.
Tốt nhất là đừng để tôi quay được cái gì!
Liễu Phương hôm nay tỏ ra rất ngoan ngoãn.
Ăn xong chủ động rửa chén, còn cắt dưa lưới mời ba tôi:
“Anh Triệu, ăn thử miếng này xem, bạn em mang từ quê lên, ngọt lắm đấy!”
Ba tôi bình thường không thích ăn trái cây, vậy mà lần này lại cầm lấy ăn rồi khen:
“Ừm, ngọt mà mềm, ngon lắm.
Ngồi xuống ăn cùng đi.”
Liễu Phương liền ngồi xuống giữa ba mẹ tôi, ngồi sát đến mức đầu gối gần chạm nhau.
“Anh Triệu, dưa này nhiều vitamin lắm, anh ăn thêm một chút.”
Mẹ tôi thấy ba ăn khá nhiều, liền nhắc:
“Anh ăn ít thôi, cái này nhiều đường lắm.”
Ba tôi cau mày:
“Em đúng là chuyện gì cũng muốn quản.
Ăn trái cây thôi mà cũng cằn nhằn.
Bình thường cũng đâu thấy em gọt cho anh ăn đâu.”
Liễu Phương nhìn mẹ tôi đầy đắc ý:
“Chắc chị bận nhiều việc quá.”
Ba tôi hừ lạnh:
“Suốt ngày ngồi nhà không làm gì, bận cái gì mà bận?”
Mẹ tôi định nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn im lặng.
Tôi bật cười lạnh, rút từ bàn trà ra máy đo đường huyết:
“Ba mới than dạo này hay chóng mặt, để con đo thử xem sao.”
Thấy tôi nghiêm túc, ba tôi cũng không nói gì.
Kết quả - 12 mmol/L.
Sắc mặt ba tôi lập tức biến đổi.
Tôi khoanh tay:
“Trước giờ đường huyết của ba đều được mẹ giữ dưới 11 mmol/L.
Sao từ khi dì Liễu đến lại vọt lên trên 12 luôn thế?
Dì không nấu theo thực đơn mẹ đưa sao?”
Sắc mặt Liễu Phương cũng trở nên luống cuống:
“Thực đơn mẹ con đưa rắc rối quá, làm theo thì không kịp làm mấy việc khác…”
Tôi gật gù như vừa bừng tỉnh:
“À, thì ra thực đơn mẹ nấu là ‘phiền phức’.
Thế nên mới giữ sức khỏe cho ba được nhiều năm, không bị tái phát tiểu đường đó.”
Liễu Phương tức đỏ mặt, lại tỏ vẻ oan ức quay sang nhìn ba tôi:
“Anh Triệu…”