11
Tôi bước đến trước mặt Liễu Phương.
Vừa với tay lấy ly nước trên bàn, bà ta đã hét lên:
“Giai Giai, con định làm gì?”
Ba tôi bật dậy:
“Con định làm gì dì Liễu?”
“Con uống nước thôi.”
Tôi rót một ly cho mình, một ly cho mẹ:
“Mẹ, thức khuya hại sức khỏe, uống nước đi cho đỡ mệt.”
Mẹ ngây người nhận lấy, hai tay siết chặt cái ly như đang đưa ra một quyết định lớn.
Uống liền ba ly nước, tôi mới nghe mẹ chậm rãi lên tiếng:
“Giai Giai, mẹ thấy con nói đúng.
Mẹ còn có con.”
Ba tôi và Liễu Phương rõ ràng chưa hiểu hàm ý câu đó.
Khối đá trong ngực tôi cuối cùng cũng rơi xuống.
Mẹ tôi đã nghĩ thông rồi.
Có nghĩa là tôi chẳng còn gì phải kiêng dè.
Quăng hết mấy thứ gọi là “tình thân”, “nể mặt họ hàng” sang một bên.
Tôi đặt ly xuống, trở tay tát thẳng một cái khiến Liễu Phương ngã nhào xuống sofa.
“Mấy bộ đồ mẹ mua cho tôi, dựa vào đâu mà cho bà?
Bà là cái gì mà dám đụng vào đồ của tôi?”
Tôi khoanh tay, lạnh lùng nhìn bà ta:
“Bà chỉ là người tôi thuê để chăm sóc mẹ tôi, mà dám bắt mẹ tôi làm việc nhà, còn nấu canh cho bà?
Mặt bà to cỡ nào, tự soi gương xem mình mấy cân mấy lạng đi?”
“Người ta biết thì bảo bà là giúp việc, không biết còn tưởng bà làm ‘ấm giường’ cho ba tôi.
Ngày làm giúp việc chưa đủ mệt, đêm còn muốn tăng ca?
Có cần tôi trả lương gấp đôi không?”
Từ nhỏ tôi đã ở nội trú, ít khi về nhà, họ đâu biết khả năng “chiến đấu” của tôi.
Tôi một hơi mắng xong mà không cần lấy hơi.
Liễu Phương bị tôi chọc tức, nhảy dựng lên định đánh.
Tôi né nhẹ, dù sao ở đại học tôi cũng học môn đấu võ tự chọn.
Cái gì mà “dì họ”, tôi nhịn đủ rồi.
Tôi lại vung tay tát thêm cái nữa, bà ta ôm bụng gào:
“Anh Triệu, em bị ức hiếp như thế này mà anh không làm gì sao?”
Ba tôi xắn tay áo, hung hăng đi về phía tôi:
“Nuông chiều con thành hư rồi, còn dám đánh người!”
Nhìn gương mặt giả dối của ông, tôi tặc lưỡi.
Mẹ tôi đứng chắn trước mặt:
“Anh thật sự vì bà ta mà đánh con gái ruột của mình sao?”
“Cô coi cô dạy ra đứa con gái gì đây, không biết lễ nghĩa liêm sỉ.
Hôm nay tôi phải dạy cho nó một bài học.”
“Tôi nói cho cô biết, Liễu Phương có thai, đứa bé là của tôi!”
Ba tôi vừa nói xong đã thấy tôi từ bếp cầm một chai rượu ra.
Ông chột dạ:
“Con định làm gì?”
Tôi đập mạnh chai rượu xuống bàn trà, cả chai và bàn kính vỡ nát.
Liễu Phương sợ hãi nấp sau lưng ba tôi, không dám thở mạnh.
“Hồi ba khởi nghiệp thất bại là mẹ bán cả nhà để giúp ba làm lại.
Ba từng nói, nếu sau này có ngày nào phụ mẹ, ba sẽ tự chặt chân mình.
Đừng đợi nữa, hôm nay là lúc đấy!”
Ba tôi lùi lại, không dám nhìn tôi.
“Bao năm nay, có ngày nào ba ra ngoài mà quần áo không phẳng phiu, giày không bóng loáng?
Bệnh dạ dày, bệnh tiểu đường của ba, cái nào không phải mẹ tôi chăm cho mà khỏe?”
“Ông bà nội trước kia đối xử với mẹ tôi thế nào, ba quên rồi sao?
Ông nội nằm liệt giường, từ lau người đến bưng cơm bưng cháo, ai là người tận tâm bên cạnh?
Cả làng ai chẳng khen mẹ tôi là người vợ hiền?”
“Mẹ tôi từng là hoa khôi, là nữ thần được bao người theo đuổi.
Giờ bị ba nhốt trong nhà chăm ba thì trở thành ‘người đàn bà lười không biết làm đẹp’?”
“Có vẻ hôm nay tôi phải cho hai người kết thúc mọi chuyện rồi.”
Ba tôi im lặng, không nói nữa.
Tôi chỉ vào cửa, tay vẫn cầm mảnh chai:
“Bây giờ hai người cút ra khỏi nhà tôi.
Nếu còn ở thêm một chút, tôi không đảm bảo chuyện gì sẽ xảy ra đâu.”
12
Ba tôi không làm ầm lên nữa, kéo Liễu Phương ra cửa.
Bà ta còn định mở miệng nói gì đó, nhưng bị ba tôi lườm cho một cái liền im bặt.
Mẹ giật lấy chai rượu vỡ trên tay tôi, vừa lau nước mắt ở khóe mắt tôi vừa cười chua chát:
“Giai Giai lớn thật rồi, biết bảo vệ mẹ rồi.”
Mẹ đã nghe thấy hết những lời tôi nói khi nãy.
Xem ra chuyện ba thừa nhận đứa con trong bụng Liễu Phương không khiến mẹ quá bất ngờ.
Tôi lấy chổi quét sạch đống mảnh vỡ dưới đất, rồi lên lầu thu dọn toàn bộ đồ đạc của Liễu Phương, ném thẳng ra ngoài cửa.
Nhìn cái ghế sofa kia cũng thấy chướng mắt, tôi gọi quản lý chung cư đến đem đi luôn.
Căn phòng khách bỗng trống trải đến lạ.
Tôi ở nhà không nhiều mà còn thấy xót lòng, huống chi là mẹ.
Tôi định vào bếp xem mẹ thế nào, thì thấy bà đang bưng hai bát mì trứng bước ra.
Hương thơm nức mũi khiến mũi tôi cay cay.