Mấy lời vô liêm sỉ đó khiến tôi cười thành tiếng.
Liễu Phương nhướng mày đắc ý nhìn tôi, rồi quay sang khiêu khích mẹ tôi:
“Bác sĩ nói, có vẻ là con trai đấy ạ.”
Phụt.
Tôi suýt phun cơm.
Bụng còn chưa lộ, bà ta đã biết trai hay gái rồi à?
Mẹ tôi vẫn im lặng ăn cơm, thỉnh thoảng gắp cho tôi vài đũa.
Ba tôi chờ hồi lâu không thấy phản ứng liền nổi cáu:
“Có nghe thấy không?”
Cú đấm vô hình đó rơi trúng bông gòn - chẳng ai quan tâm.
Đến khi mẹ ăn xong, bà mới nhẹ nhàng nói:
“Chúng ta ly hôn đi.”
Câu nói đã đè nén hai mươi mấy năm, cuối cùng lại được thốt ra nhẹ tênh.
Nói xong, mắt mẹ tôi còn ánh lên rực rỡ.
Ba tôi tưởng mẹ nói đùa, bật cười:
“Sao thế, lại giận à?
Yên tâm, con của Tiểu Phương sinh ra vẫn cho em nuôi.
Nhưng là con trai, quý giá hơn, nên phải cẩn thận mọi chuyện.”
“Em ly hôn rồi thì làm được gì?
Bao năm qua ăn của anh, ở nhà anh, không có anh em sống nổi à?”
“Ba mẹ vợ và em trai vợ đều hài lòng với anh.
Em nghĩ họ sẽ đồng ý chuyện ly hôn sao?”
Thực ra, ba tôi rất rõ tình cảnh của mẹ tôi.
Ông còn luôn dồn ép bà, vì biết bà không dám rời bỏ ông.
Ngày xưa dùng tình yêu để trói buộc, bây giờ dùng hiện thực để giam cầm.
Mẹ tôi đưa tờ đơn ly hôn đặt trước mặt ông:
“Tôi đã ký rồi.
Tôi không cần gì ngoài căn nhà này và quyền nuôi con.”
Ba tôi lập tức biến sắc, trừng mắt nhìn tôi:
“Mày là đứa con bất hiếu, vừa về nhà đã xúi mẹ mày ly hôn!
Biết thế tao không nên sinh ra đứa con như mày!”
Mẹ chắn trước mặt tôi, cười lạnh:
“Nếu không có Giai Giai, tôi đã ly hôn từ lâu rồi!”
14
Ba tôi nổi giận:
“Sao tự nhiên đòi ly hôn, có phải bên ngoài có người đàn ông khác rồi không?!”
Ông ta từ trước đến nay chưa bao giờ soi lại bản thân, lúc nào cũng nghĩ lỗi đều ở người khác.
Liễu Phương ở bên chen thêm:
“Chị nhất định là có người rồi, nếu không sao lại cứ khăng khăng ly hôn với anh Triệu? Chỉ có anh Triệu là bị giấu trong bóng tối thôi.”
Tôi cao hơn Liễu Phương hẳn một cái đầu, túm tóc bà ta lôi thẳng ra phòng khách.
Liễu Phương gào thét như bị giết lợn:
“Cô đánh tôi! Cô lại đánh tôi rồi! Anh Triệu…”
Tôi đưa tay bịt miệng bà ta:
“Mẹ tôi còn chưa đứng ra tranh vị trí với cô, mà cô dám lắm lời? Cứ thử mở miệng nữa xem, tôi không chắc mình còn kìm được đâu!”
Liễu Phương run lẩy bẩy, trốn ở góc nhà, không dám hé răng.
Ba tôi đỏ mắt, nhìn mẹ chằm chằm:
“Tiểu Phương đi khám rồi, là con trai. Mẹ tôi cả đời mong có cháu trai. Chờ cô ấy sinh xong, chúng ta vẫn như trước kia.”
Mẹ lau khóe mắt, lại đưa đơn ly hôn tới:
“Ly hôn đi.”
“Chúng ta không thể quay lại, sau này tôi cũng không muốn gặp lại ông. Bao nhiêu chuyện nhơ nhớp ông làm, chỉ khiến tôi thấy ghê tởm.”
Ba tôi như phát điên, xé nát tờ giấy:
“Không thể nào! Cả đời này tôi không ly hôn với bà, kể cả chết cũng phải quấn lấy bà!”
Tôi cười lạnh. Trò hay mới bắt đầu.
Điện thoại tôi đã kết nối với TV, lập tức phát ra loạt ảnh ba tôi lén lút vào phòng Liễu Phương.
Trong phòng khách, trong nhà vệ sinh… chơi bời chẳng thiếu trò.
Ba tức đến tay run, cuối cùng chỉ biết đập nát cái TV.
Tôi khoanh tay, hờ hững:
“Tôi còn có rất nhiều bản sao. Nếu ông không ký, tôi tung hết lên nhóm họ hàng, công ty, rồi thuê người kéo băng rôn về tận làng Liễu Phương!”
Ba nổi điên, đập phá khắp nhà.
Liễu Phương hoảng loạn, ngồi thụp xuống đất khóc rống.
Tôi rót trà cho mẹ, nhẩn nha uống. Đến lúc ba bình tĩnh lại, tôi đưa tiếp một bản thỏa thuận.
Ông ta run rẩy ký tên.
Liễu Phương lập tức hớn hở, nắm tay ba tôi đặt lên bụng mình:
“Anh Triệu, bác sĩ bảo đứa bé khỏe mạnh. Chẳng mấy chốc anh có con trai rồi.
Anh cưới em đi, em nhất định sẽ chăm sóc anh thật tốt.”
Ba nhìn bụng bà ta, mắt đỏ hoe, khẽ chạm vào.
“Đúng vậy, chẳng mấy chốc anh có con trai.”
Liễu Phương kiêu căng, quay sang nhìn tôi:
“Giai Giai, cô trưởng thành rồi thì đừng mong ba chu cấp nữa. Đã ly hôn thì ngoài căn nhà này, hai mẹ con cô chẳng được đồng nào!”
Nhìn cái bộ mặt đó mà tôi buồn nôn.
Nhưng tôi đã chuẩn bị sẵn.
Tôi đưa bản báo cáo ADN:
“Đừng bảo tôi bất hiếu, tôi đã lấy tóc ông đi xét nghiệm. Đây là kết quả của đứa bé trong bụng bà ta.”
Liễu Phương hoảng hốt muốn giật, tôi dứt khoát nhét thẳng vào tay ba.
Xem xong, mặt ông ta méo mó dữ tợn.
Liễu Phương cuống quýt:
“Anh Triệu, đây chắc chắn là giả, do con Giai Giai bịa đặt!”