1
Ta tên là Thẩm Tri Ý, là trưởng nữ đích xuất của Thẩm gia. Mẫu thân sinh ta khó sinh mà mất. Năm sau, phụ thân liền cưới kế thất.
Tân nương nhập môn chưa đầy hai tháng đã trọng bệnh. Mời cao tăng chùa Đại Minh ở phía nam thành đến xem mệnh, lại nói ta tứ trụ cứng rắn, khắc mẫu thân.
Phụ thân nổi giận, bảo ta đã khắc chế/t mẹ đẻ, nay lại muốn hại kế mẫu, lập tức sai người đưa ta đuổi đến trang viện nơi thôn dã.
Nói cũng lạ, ta vừa rời đi, bệnh của kế mẫu liền bỗng nhiên thuyên giảm. Ta ở nơi đó suốt mười lăm năm, mãi đến khi vừa tròn cập kê, phụ thân mới cho người đón về kinh.
Ngày đầu tiên hồi phủ, kế mẫu cùng muội muội liền cho ta nếm mùi hạ mã uy.
Muội muội tên là Thẩm Bảo Châu, nhỏ hơn ta hai tuổi, lúc ấy đang nép vào bên người kế mẫu, tay bưng một bát má/u chó đen, cười tủm tỉm đầy giảo hoạt.
“Đại tỷ, nơi thôn dã tà khí nặng nề, mà tỷ lại có tứ trụ không tốt, Hệ Năng đại sư nói cần trừ tà trước mới yên lòng được.”
Dứt lời liền hắt cả bát má/u chó lên người ta.
Mùi tanh tưởi xộc thẳng vào mũi. Ta mặt mũi dữ tợn, hai tay dang ra, trầm giọng gầm lên như dã thú:
“RUA—!”
Tiếng gào trầm thấp như mãnh thú chấn động, dọa cho mẹ con họ cùng run rẩy.
Tiếp đó, ta nhảy vọt lên, tay trái túm lấy tóc kế mẫu, tát tới tấp hai bên má bà mười mấy cái.
Thẩm Bảo Châu thét lên nhào tới, ta liền tung một cước đá thẳng vào ngực nàng. Đám hạ nhân bên cạnh sững sờ mất mấy hơi thở mới sực tỉnh, luống cuống kéo ta lại.
Ta từ nhỏ bị ngược đãi, làm nông cực khổ, không làm việc thì đến cơm cũng chẳng có mà ăn. Tay chân khỏe khoắn, thân pháp linh hoạt, vừa tránh vừa đánh, khiến họ không tài nào chạm được vào người.
Đến khi bọn nha hoàn cuối cùng cũng lôi được ta ra, thì mặt kế mẫu đã sưng vù như đầu heo, còn Thẩm Bảo Châu tóc tai rối bù, chẳng khác nào dã phụ.
Kế mẫu ôm ngực gào khóc:
“Tạo phản rồi! Mau trói nó lại, đánh chế/t cho ta!”
Đám hạ nhân lao tới bắt ta, ta thì vừa hét chói tai vừa chạy vòng quanh sảnh đường:
“Giế/t người rồi! Lương Uyển Ngọc muốn giế/t đích nữ nguyên phối! Tới xem này—!”
Đang náo loạn, phụ thân trở về.
Vừa trông thấy, ông liền giận dữ, sai người trói ta lại, đánh một trận ra trò.
Ta không phục, trừng mắt hét lớn:
“Có bản lĩnh thì đánh chế/t ta luôn đi!”
Ta biết, ông không dám.
Ngoại tổ gia của ta là tướng lĩnh nơi biên ải, mấy vị cữu cữu đều trấn thủ biên cương. Dù ta bị đày đến quê xa, họ cũng chưa từng can thiệp, nhưng nếu ta chế/t—ấy là chuyện khác. Vì thể diện gia môn, họ nhất định sẽ tới hỏi tội.
Quả nhiên, phụ thân giận đến mức phất tay áo bỏ đi.
“Đem nghiệt chủng này nhốt vào phòng củi!”
2
Thẩm phủ quả không hổ là đại hộ, đến cả phòng chứa củi cũng tốt hơn phòng đất ở quê ta.
Ta ôm gối ngồi trong góc, cắn răng sờ vết thương trên mặt.
Người chế/t đèn tắt, mẫu thân ta vừa khuất, đám nha hoàn thân cận liền bị Lương Uyển Ngọc bán đi. Trang viện toàn là người của bà ta, ngày ngày tìm đủ cách hành hạ ta.
Ta từ nhỏ chưa từng được ăn no, việc thì làm mãi không hết. Đói quá, ta phải bắt chuột đồng ngoài ruộng để ăn.
Nghĩ đến những năm tháng tủi nhục đã qua, lòng ta tràn đầy sát ý. Chỉ muốn một mồi lửa thiêu rụi phủ đệ xa hoa này, cho đám người kia cùng ta xuống địa ngục.
Tại sao? Ta rốt cuộc đã sai gì? Bọn họ sống trong gấm vóc lụa là, còn ta bị giẫm đạp như kiến hôi, thậm chí còn không bằng một hạ nhân hèn mọn.
Ta bị nhốt suốt hai ngày, đến ngày thứ ba, phụ thân mới xuất hiện.
Ông ta tỏ vẻ ghê tởm, sai người tắm rửa, đổi y phục cho ta, mặc váy áo tươm tất.
“Tri Ý, kinh thành khác với thôn dã, từng lời từng cử chỉ của con đều ảnh hưởng đến thể diện Thẩm gia, về sau không được tái phạm.”
Giọng ông có phần hòa hoãn hơn mấy ngày trước, còn hào phóng đưa ta một hộp trang sức, trong có vài món nữ trang.
“Hôm kia, Thái tử mở yến tiệc tại Đông cung, con theo chúng ta cùng đi.”
Thái tử?
Mắt ta sáng lên. Lời phụ thân khiến ta chợt nhớ, ở thời đại này, danh tiết gia tộc quan trọng hơn tất cả. Mà Thái tử là hoàng đế tương lai, nếu ta ám sát hắn, phải chăng cả nhà cũng không tránh khỏi liên lụy?
Nhẹ thì mất đầu, nặng thì tru di cửu tộc?
Hề hề hề… hay lắm.