5
Là ta sơ suất.
Không ngờ thái tử trông thì văn nhược yếu đuối, tưởng đâu là một tên thư sinh mặt trắng tay trói gà không chặt, lại thật sự biết võ công, mà sức lực còn lớn hơn ta.
Còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, hai tay ta đã bị hắn vặn ra sau, ép sát vào lưng, con dao cũng rơi xuống đất.
Thái tử cười lạnh:“Trình độ thế này mà cũng đòi hành thích ta?”
Ta nhe răng, giận dữ:“Đối phó với ngươi thế là quá đủ!”
Nói xong liền cúi đầu cắn mạnh vào cổ hắn. Hắn theo phản xạ ngửa đầu, ta liền cắn ngay xương quai xanh hắn, đau đến tê cả răng.
Thái tử hét lên một tiếng, cửa phòng lập tức bị đẩy mạnh ra, hai thị vệ rút đao xông vào.
“Hộ giá! Hộ—ồ… quấy rầy rồi.”
Lúc này, hai tay ta bị bẻ ngược ra sau, bị thái tử giữ chặt, nhìn qua hệt như hắn đang ôm eo ta. Còn ta, ngực ép sát về phía trước, cắn ngay cổ hắn, hắn ngửa đầu, tóc rối, cổ áo xộc xệch—cả một màn vô cùng… mập mờ.
Hai thị vệ mặt đỏ như gấc, luống cuống quay ra ngoài, còn không quên khép cửa lại.
Thái tử nổi giận, túm lấy cằm ta, đôi mắt dài hơi nheo lại, ánh nhìn sâu thẳm lạnh lẽo.
“Không biết sống chết.”
Ta phá lên cười:“Nói thật cho ngươi biết, trên răng ta có bôi độc cực mạnh, ha ha—hôm nay ngươi chết chắc rồi!”
Ta bắt đầu bịa chuyện lung tung, quả nhiên thái tử sắc mặt biến đổi, lập tức cao giọng:“Người đâu, truyền thái y!”
Đúng là sợ chết thật.
Thái y đến rất nhanh, bắt mạch, xem lưỡi, lật mí mắt, sau đó còn dùng một cái muỗng bạc nhỏ nạo thử men răng của ta.
Bị xoay tới xoay lui, cuối cùng ta chịu hết nổi, trợn trắng mắt:
“Ta khai rồi, ta khai rồi! Ta lừa ngươi đấy! Trên răng ta chẳng có độc gì cả, chỉ là từ nhỏ tới giờ chưa từng đánh răng!”
Đánh răng cần muối sống hoặc hương nha, ta ở nông thôn đến cơm còn chẳng đủ ăn, mấy thứ ấy lấy đâu ra.
Có điều ngày nào ta cũng súc miệng, răng trời sinh đã trắng hơn người khác một chút, miệng cũng không có mùi gì lạ.
Thái tử nghe xong, sắc mặt lập tức đen như đáy nồi, rút khăn ra chùi cổ điên cuồng.
“Lôi nàng ta đi cho ta!”
6
Không biết thái tử đã nói gì với phụ thân ta, ông ta chỉ đứng ngoài cửa dặn dò mấy câu rằng phải ngoan ngoãn nghe lời, đừng xúc phạm quý nhân, rồi nhanh chóng bỏ đi.
Ta bật cười lạnh.
Vì tiền đồ, đến mặt mũi cũng không cần nữa. Một nữ nhi chưa gả mà cứ thế bị lưu lại trong phủ thái tử, hắn lại còn tỏ vẻ cao hứng, quả là mặt dày.
Thái tử đưa ta đến một gian mật thất, nhàn nhã ngồi xuống ghế, khoanh tay:
“Nói đi, ai sai ngươi đến?”
Ta ngẩng đầu nhìn quanh. Trên vách tường bốn phía đều treo đủ loại hình cụ. Bên cạnh còn có mấy thị vệ đứng chầu, một người ngồi vào bàn, tay cầm bút giấy, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu liếc nhìn ta—hiển nhiên là để ghi khẩu cung.
“Thẩm Tri Ý, bản điện có cả trăm cách khiến ngươi phải mở miệng.”
Thái tử hơi gật đầu, một tên thị vệ liền gỡ cây roi da từ trên vách xuống. Không ngờ, vị thái tử trông văn nhã như vậy, thì ra cũng là một tên… biến thái.
Hừ, dọa ta? Ngươi nghĩ ta lớn lên nhờ bị hù sao?
Ta ưỡn cổ lên:
“Dù có chết ta cũng không nói đâu! Giết được ngươi, Thẩm gia chúng ta chính là đại công thần của Nhị hoàng tử!”
Mọi người: “……”
Thái tử ném cho ta một ánh nhìn cạn lời:
“Nhị hoàng tử đã chết từ năm mười tuổi rồi.”
Cái gì? Sai người à?! Đáng chết! Vậy mà hôm qua ta còn nghe lén trong gánh hát, tưởng là tin thật!
Nhưng không sao, không sao cả, mưu phản mà, chỉ cần bịa đại vài lời cũng đủ lấy mạng người rồi.
Ta lập tức ngẩng đầu, mặt đầy thành kính:
“À à à… đúng đúng, chính là hắn, hắn chết rồi nên mới về báo mộng cho Thẩm gia ta!”
Thái tử hơi sửng sốt, bật cười khẽ. Hắn chậm rãi bước tới, dùng đầu ngón tay nâng cằm ta lên.
Lông mày dài, mắt phượng hẹp, đường nét nhẹ nhàng như núi xa, lúc này lại mang theo hứng thú mèo vờn chuột.