13
Cố Tu Hòa lập tức biến sắc:“Gì cơ? Vậy còn Nhị tiểu thư nhà họ Thẩm, ngươi đã làm gì nàng rồi?”
Ta bỗng vỗ trán một cái:“Suýt nữa quên mất, không biết nàng ta chết chưa. Ta phải quay lại bổ thêm một nhát, nhỡ đâu nửa đêm nàng tỉnh lại thì rắc rối to.”
Mặt Cố Tu Hòa càng trắng bệch, lắp bắp:“Giết người là phạm pháp đấy, Thẩm Tri Ý, ngươi làm vậy không ổn đâu.”
“Ngươi đầu óc có vấn đề à? Ngươi đến đây trộm đồ thì không phạm pháp chắc?”
“Ta… ta là phụng mệnh Thái tử đến lấy chứng cứ tham ô của Thẩm đại nhân. Có sai sót chút đỉnh, cũng là vì đại nghĩa.”
Ta trợn mắt, cười lạnh một tiếng:“Thôi đi, giả vờ cái gì? Lấy được chứng cứ, ngày mai cả nhà họ Thẩm bị chém đầu, chẳng phải cũng là chết trong tay ngươi? Đại nghĩa cái quỷ.”
Cố Tu Hòa cười gượng, vẫn muốn biện bạch:“Thẩm cô nương, thật ra ta cũng muốn nói với ngươi—ngươi sao cứ mở miệng ra là đòi tru di cả nhà? Thánh thượng vốn nhân từ, trừ tội mưu nghịch hay mưu hại hoàng tộc ra, dẫu là giết người phóng hỏa cũng chưa tới mức tru di cửu tộc. Tham ô, cùng lắm là cách chức, tịch biên gia sản thôi.”
“Cái gì?”
Ta trừng to mắt—mắc lừa rồi! Tên chó Thái tử, ta đúng là bị dốt chữ hại chết mà.
“Sao ngươi không nói sớm!”
Ta tức đến bật máu, lập tức mở cửa mật thất, kéo Thẩm Bảo Châu ra ngoài. Dò hơi thở—tốt lắm, còn sống.
“Giao dịch này ta không làm nữa! Ta phải gặp Thái tử!”
“Thế còn ta thì sao? Thẩm cô nương, ta—”
“Liên quan gì đến ta!”
Ta đẩy Cố Tu Hòa ra, giận dữ xoay người bỏ đi.
14
Ngồi xe ngựa đến tận cổng Đông cung, thị vệ lại chẳng gây khó dễ, chỉ cho truyền tin một tiếng rồi lập tức cho ta vào.
Thái giám dẫn ta đến hoa viên, Thái tử đang ngồi trong đình giữa hồ thả cá.
Hôm nay hắn mặc thường phục màu lam sẫm, dáng vẻ lười biếng dựa lên lan can, hơi nghiêng đầu nhìn ta, khẽ mỉm cười.
“Lấy được đồ rồi chứ?”
Ta hừ lạnh một tiếng:“Chưa. Ngươi lừa ta.”
“Nhà họ Thẩm căn bản không bị tru di.”
Thái tử trầm mặc hai giây, phất tay cho tất cả lui ra, sau đó cười càng rạng rỡ hơn.“Là Cố Tu Hòa nói với ngươi à?”
Hắn đưa tay lên, bất ngờ vỗ nhẹ hai cái lên đầu ta.“Tru di cửu tộc có gì hay? Chết rồi thì chẳng còn gì nữa. Thẩm Tri Ý, ta có thể khiến bọn họ sống còn khổ hơn chết. Nhìn một kẻ từ mây xanh rơi xuống bùn đen, đó mới là sung sướng thực sự.”
Ta đảo mắt.“Chó má! Chẳng lẽ ngươi còn định ngày ngày lăng trì họ chắc?”
Còn rơi từ mây xuống bùn… Theo như lời Cố Tu Hòa nói, tịch biên gia sản cũng chỉ là mất tiền mất quan. Cái bọn họ vẫn còn—còn nhà mẹ đẻ, còn thân tộc, ai cũng có thể tiếp tế. So với dân đen còn sướng gấp trăm lần.
Gọi đó là bùn đen? Nực cười.
Thái tử khẽ nhíu mày.“Thẩm Tri Ý, ngươi đừng có nông cạn như thế. Nghèo túng thể xác không đáng sợ, khổ về tinh thần mới là—Á! Ngươi làm gì đấy—”
Ta xoay tay áo, giấu dao trượt vào lòng bàn tay, nhắm ngay cổ hắn mà rạch.
“Mẹ kiếp! Giết ngươi rồi thì mọi thù hận đều trả xong!”
Mưu sát hoàng tộc—tru di cửu tộc—Câu này của Cố Tu Hòa ta nhớ kỹ lắm.
Đã có một “công cụ tốt” như vậy ngay trước mặt, ta còn gì phải quanh co?
Ta như phát cuồng mà cầm dao lao đến đâm hắn. Nhưng hắn tránh rất dễ dàng, một tay bắt chặt cổ tay ta, con dao rơi xuống đất, bị hắn tiện chân đá văng xuống hồ.
“A—ta liều với ngươi!”
Ta cúi đầu lao tới ôm ngang eo hắn, hai người cùng ngã xuống hồ.
Thái tử:“Mẹ nó!”
15
Nước hồ lạnh như băng lập tức nhấn chìm ta, một trận rùng mình khiến ta bừng tỉnh—Ta không biết bơi a!
Ta lập tức quặp chân quanh eo Thái tử, hai tay siết chặt cổ hắn.“Cứu mạng! Ta không biết bơi!”