17
Kỳ thực, ta chưa từng cảm thấy cuộc đời mình là địa ngục.Cho đến khi ta trở lại Thẩm phủ.
Nhìn thấy Thẩm Bảo Châu nũng nịu đùa giỡn với cha mẹ nàng, khoảnh khắc ấy, toàn thân ta như có ngàn vạn mũi kim châm, từng khúc xương như rạn vỡ.
Cổ họng nghẹn cứng như bị nhét một nắm bông. Vì sao? Rõ ràng đều là nữ nhi của Thẩm gia, vì sao nàng có thể sống ung dung như thế?
Những tháng ngày như vậy, ta đến trong mộng cũng chưa từng dám tưởng.
Một ngọn lửa hừng hực từ đáy lòng bốc lên, thiêu rụi lý trí, thiêu sạch kiềm chế, chỉ muốn thiêu cả Thẩm phủ thành tro bụi.
Ta bật dậy, nhìn chằm chằm vào mắt Thái tử.“Nếu ngươi không có bản lĩnh xử lý Thẩm gia, vậy để ta tự mình ra tay.”“Tháng sau, Hoàng thượng có phải sẽ ra ngoại thành tế trời?”
Thái tử giật mình, vội đưa tay giữ lấy vai ta.“Thẩm Tri Ý, đừng hồ đồ! Ngươi tưởng Cẩm y vệ chỉ để làm cảnh à? Không phải ngươi nói mưu phản là mưu phản. Đến lúc đó Hoàng thượng cho người điều tra, phụ thân ngươi cùng lắm cũng chỉ chịu tội giáo dưỡng không nghiêm.”
“Hãy thế này đi, ta hứa với ngươi, chỉ cần ngươi giao ra thứ đó, thù này của ngươi, ta nhất định báo giúp.”
Ánh mắt chúng ta giao nhau, Thái tử nhìn ta đầy thành khẩn, trong đồng tử đen láy như ẩn chứa điều gì đó sâu xa, ta không tài nào đoán thấu.
Ta hừ nhẹ một tiếng, quay đầu đi.“Ngươi từng lừa ta, ta không tin ngươi.”“Trừ phi—”“Thẩm gia có một trang viện ở bên ngoài thành, cách bảy dặm, ngươi giết sạch người trong đó.”
Thái tử nhướng mày, có chút kinh ngạc rồi khẽ cười khổ:“Sao ngươi cứ mở miệng ra là giết người vậy.”
“Chuyện trang viện, ta sẽ thu xếp. Ba ngày sau sẽ cho người đến đón ngươi.”
Thỏa thuận đã định, Thái tử sai người đưa ta về phủ. Ngồi trong xe ngựa, ta nhắm mắt trầm tư.
Cũng được thôi, trước tiên dọn sạch bọn ở trang viện đã. Nếu đến cuối cùng Thái tử không xử được Thẩm gia, ta sẽ tự tay đâm từng người bọn họ.
18
Vừa về đến Thẩm phủ, ta liền cảm thấy có điều không ổn.
Tất cả hạ nhân đều cúi đầu rụt vai, không ai dám thở mạnh.
“Tiểu thư, lão gia mời người đến Minh Châu viện.”
Minh Châu viện là nơi ở của Thẩm Bảo Châu. Xem ra nàng đã tỉnh lại, lại mách lẻo rồi. Không biết có khai ra chuyện mật thất hay không.
Khai cũng chẳng sao, cùng lắm ta nói là vô tình mở ra, bên trong lại khóa kín, phụ thân chắc không làm gì ta được.
Ta theo hạ nhân đến Minh Châu viện, trong lòng vẫn có chút bất an.
“Lão gia, đại tiểu thư tới rồi.”
Mành cửa vừa được vén lên, ta còn chưa kịp định thần, đã có một bóng người lao tới, giơ tay muốn đánh thẳng vào mặt ta.
“Con tiện nhân này! Dám hại nữ nhi của ta!”
Ta lập tức nghiêng người tránh né, tay trái giơ lên tóm lấy tóc của Lương Uyển Ngọc.“Cút mẹ ngươi đi, đánh thử xem?”
Lương Uyển Ngọc khóc lớn:“Lão gia, ngài nhìn xem cái thứ nghiệt chủng này, trước mặt ngài cũng dám ra tay đánh ta! Nó muốn đánh chết mẹ con chúng ta rồi, trong phủ này còn có chỗ cho mẹ con ta sống nữa sao?”
Ta mạnh tay kéo tóc bà ta như nhổ củ cải, khiến bà ta kêu la thảm thiết, Thẩm Bảo Châu tức giận đập giường.
“Buông mẫu thân ta ra— Các ngươi đều là người chết cả rồi à? Mau kéo nó ra!”
Phụ thân nhíu chặt mày, đành tự mình tiến lên kéo ta và Lương Uyển Ngọc ra.“Thẩm Tri Ý, chớ được làm càn nữa. Ngươi và Cố tiên sinh rốt cuộc là chuyện gì?”
“Cha— Nàng và Cố Tu Hòa có gian tình! Con tận mắt thấy họ ôm nhau, xiêm y không chỉnh tề!”
Thẩm Bảo Châu ra sức thêm mắm dặm muối, tuyệt nhiên không nhắc một chữ đến mật thất. Ta quan sát kỹ một lúc, phát hiện nàng thật sự không để ý.
Nghĩ lại, cửa mật thất chỉ rộng hơn hai thước, ta và Cố Tu Hòa đứng chắn ngay trước, ánh sáng bên trong lại mờ, mà Thẩm Bảo Châu chỉ lo nhìn chúng ta, e là quả thật chưa phát hiện.
Ta thở phào nhẹ nhõm, rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.“Gian tình thì sao? Ngươi ghen à? Thái tử không được, Cố Tu Hòa cũng không được, chẳng lẽ nam nhân thiên hạ đều chỉ được thích ngươi?”