04
Sắc mặt Cố Trí Viễn lập tức biến đổi: "Im miệng! Đường đường là nữ nhân sao lại ăn nói bừa bãi thế?"
Ta khẽ bật cười lạnh, rõ ràng ông ta biết rõ chân tướng, vậy mà vẫn muốn kết thân với Quốc công phủ, làm ra vẻ đạo mạo chính trực.
Tình phụ tử gì chứ? Trước mặt quyền thế thì mọi thứ đều có thể hy sinh.
Ta làm ra vẻ oán hận xen lẫn khó hiểu, mắt đỏ hoe mà nói: "Đây là do Ngô mụ mụ tự miệng nói ra, chẳng lẽ còn giả được sao? Tuy nữu nhi lớn lên nơi thôn dã nhưng cũng hiểu đạo lý vinh nhục cùng hưởng. Để ngừa tin tức rò rỉ, nữ nhi đành phải phế Ngô mụ mụ trước rồi mới ra tay với kế mẫu. Bằng không với bản lĩnh của nữ nhi thì sao lại chỉ động đến cái lưỡi và cổ họng của họ chứ?"
Ta thấy ánh mắt ông ta dao động thì mạnh mẽ véo mạnh vào đùi để ép ra hai hàng nước mắt: "Phụ thân không tin thì có thể đích thân hỏi bà ta xem. Dù miệng lưỡi có bị thương nhưng ánh mắt vẫn không thể nói dối được. Nữ nhi mới trở về phủ chưa bao lâu, nếu không phải do bọn họ cố ý tiết lộ thì làm sao nữ nhi biết được bí mật này? Chuyện riêng tư trong Quốc công phủ xưa nay che giấu rất kín, nếu do Hầu phủ truyền ra ngoài thì không chỉ nữ nhi không thể gả đi mà e rằng còn liên lụy đến thanh danh của phụ thân."
"Cho nên nữ nhi mới nói những gì nữ nhi làm đều là vì phụ thân và vì Hầu phủ."
Một phen lời lẽ này khiến Cố Trí Viễn gần như đã tin, bản thân lại bắt đầu do dự: "Ngươi… Ngươi đã biết rồi mà vẫn chịu gả qua đó sao?"
Ta dập đầu thật mạnh: "Nữ nhi trước giờ sống khổ, nay có cơ hội hưởng phúc thì sao lại dễ dàng buông tay được chứ? Hơn nữa, tuy chưa từng gặp đại tỷ và nhị tỷ nhưng tỷ muội một lòng, trong Quốc công phủ vẫn còn huyết mạch của nhị tỷ thì sao nữ nhi có thể khoanh tay đứng nhìn chứ?"
Cố Trí Viễn để lộ vẻ xúc động rồi vội vàng đứng dậy đỡ ta: "Phụ thân biết Vân Thư là người hiểu chuyện mà."
Trong lòng ta khinh miệt nhưng nét mặt vẫn tỏ ra dè dặt, yếu ớt: "Chỉ là, phụ thân… Dù gì nữ nhi cũng đã làm trọng thương kế mẫu, nhất thời xúc động, nay nghĩ lại… Trong lòng vẫn thấy sợ hãi."
Ông ta phất tay mạnh mẽ: "Chuyện này không cần lo, cứ yên tâm chuẩn bị xuất giá, mọi việc để bản hầu xử lý."
Ta chẳng hề e ngại việc ông ta đi đối chứng với Thôi Tuyền.
Loại người cố chấp như ông ta, một khi đã tin lời ta thì dù Thôi Tuyền có nói gì cũng sẽ bị xem là ngụy biện.
Tuy vậy, ta vẫn nhân lúc trong phủ đang loạn chưa yên, không ai để ý tới bên này, lặng lẽ mang theo con dao mổ lợn giấu từ nhà nghĩa phụ, lén đến bên giường Thôi Tuyền.
Cả miệng và và cằm dưới bà ta đều đang bị quấn băng dày.
Tuy đã được băng bó nhưng vẫn thấy máu thấm ra lấm tấm.
Ta lay bà ta tỉnh dậy rồi giơ con dao mổ lợn to nặng ra trước mắt.
"Kế mẫu đại nhân, nhi tử của người còn bé lắm đấy. Mà ta thì không chỉ biết giết lợn thôi đâu."
Ta nhìn thấy đôi mắt bà ta trợn trừng khiếp sợ, miệng vết thương rách toạc vì run rẩy thì hài lòng mỉm cười.
"Nữ nhi chẳng bao lâu nữa sẽ gả vào Quốc công phủ, thời gian này xin làm phiền người vất vả một chút. Chuyện gì nên nói, chuyện gì không nên hé miệng, người… Nhớ tự mình cân nhắc cho kỹ."
Ta nói xong những lời đó thì thong thả quay về phòng mình.
Đến chạng vạng, Cố Trí Viễn sai người đưa nha hoàn và mụ mụ mới đến.
Còn truyền lời là không cần sợ hãi, Ngô mụ mụ đã được xử lý sạch sẽ.
Về phần Thôi Tuyền thì bỗng dưng phát bệnh nặng rồi nằm liệt giường, từ nay về sau sẽ không còn dám nhiều lời nữa.
Trong lòng lòng ta hiểu rõ, lại càng thêm khinh thường Cố Trí Viễn.
Ta bắt đầu mài con dao mổ lợn.
Ta đã sống lại một lần thì sẽ không tha cho bất kỳ ai.
5
Rất nhanh đã đến ngày thành thân.
Tuy rằng Thôi Tuyền không thể chủ trì hôn sự nhưng Cố Trí Viễn lại dốc lòng mời được Thẩm ma ma, người từng xuất thân trong cung đến lo liệu mọi việc.
Thế nên ta chẳng phải bận tâm điều gì mà cứ thế thuận buồm xuôi gió gả vào Quốc công phủ.
Đêm tân hôn, thế tử Tiêu Quyết làm bộ làm tịch tới uống một ly rượu hợp cẩn, sau đó nói muốn thổi tắt nến nghỉ ngơi.
Ta lặng thinh, tay khẽ sờ tìm con dao mổ lợn dưới gối.
Ta đang phân vân có nên thừa cơ thiến hắn hay không thì hắn lại buông một câu “quên đồ trong thư phòng” rồi mò mẫm trong bóng tối rời đi.
Chẳng bao lâu sau, hắn quay lại. Nhưng chỉ cần nghe tiếng bước chân khác biệt, ta đã bật cười khẽ một tiếng rồi rút cây nến ra.
Ánh lửa loé lên, vừa vặn chiếu sáng gương mặt kinh ngạc của Quốc công gia Tiêu Vọng.
Ta làm như không nhìn thấy bộ trung y ông đang mặc mà nhướng mày, thản nhiên nói: “Công gia, ngài vào nhầm phòng rồi.”
Lão cáo già giảo hoạt là thế, vậy mà bị tân nương mới vạch trần thẳng thừng, vẫn không tránh khỏi đỏ mặt, khẽ ho hai tiếng: “Phải, là... Là đi nhầm.”
Ta nhìn gương mặt ông ta cố tỏ vẻ trấn định thì châm nến rồi lại rút con dao mổ lợn ra đặt mạnh lên bàn ngay trước mặt ông ta: “Phụ thân ta đã nói hết với ta rồi.”
Ông ta liếc nhìn con dao, khoé mắt giật giật: “Nói... Nói cái gì?”
Ta bèn kể lại một lượt toàn bộ màn kịch đã dàn dựng để lừa Cố Trí Viễn.
Loại bí mật như thế này, người ta còn sợ giấu không kín thì sao dám chạy đi đối chứng thật giả với bên kia được? Huống hồ lời ta nói chẳng hề sơ hở.
Tiêu Vọng đỏ bừng cả mặt già nhưng vẫn cố chống chế: “Lão già đó toàn nói bậy! Quốc công phủ ta trong sạch đoan chính, sao có thể...”
Ta liếc mắt về phía bộ trung y trên người ông, hàm ý rõ ràng.
Ông ta suýt chút nữa là chật vật chạy trối chết ra ngoài.
Ta ung dung thu dao lại rồi rót cho mình một chén trà.