10
Tiêu Vọng bận rộn truy tra chân tướng nên nhất thời không rảnh để bận tâm đến ta.
Có ông ta đứng ra che chở, cái chết của Tô Bội Di cũng được giấu nhẹm kín đáo. Tang lễ cử hành sơ sài đến mức gần như cẩu thả.
Dẫu sao cũng là mẫu thân nên tuy Tiêu Quyết không dám công khai phản đối phụ thân nhưng quả thực cũng suy sụp mấy hôm.
Chỉ là chưa đến hai ngày, hắn đã ngồi không yên.
Ta cố tình chọn lúc ban ngày, khi hắn đang lôi kéo tiểu tư trong viện mà trêu ghẹo, âu yếm.
Ta đứng chờ ngoài viện, đợi đến khi hắn hài lòng bước ra thì lập tức chặn đường: “Thế tử, ngài vẫn đang ở trong kỳ đại tang, sao có thể...”
Lời vừa thốt ra, vẻ chột dạ trong mắt hắn vụt qua rồi biến mất, ngay sau đó ưỡn thẳng lưng, quát lớn: “Cút! Ngươi là cái thứ gì mà dám xen vào chuyện của bản thế tử chứu?”
Ta cụp mắt xuống, che giấu tia chế giễu trong đáy mắt, miệng lại dịu dàng đáng thương: “Thế tử, thiếp... Là thê tử của ngài, phu thê một thể, thiếp chỉ là lo lắng cho ngài...”
Hắn phì một tiếng khinh thường: “Cái gì mà thiếp với ngài chứ? Đúng là quê mùa không biết lễ nghi. Ngươi tưởng ta không biết ngươi là thứ gì à? Tự cho mình là thiên kim Hầu phủ sao? Phu thê một thể à? Ngươi xứng sao?”
Ánh mắt hắn như đang chọn mua thịt lợn ngoài chợ, quét qua mặt ta từ trên xuống rồi cười nhạo: “Sắc đẹp khiến người ta mê muội. Phụ thân già rồi, nhìn trúng cái mặt này của ngươi, dẫu sao cũng còn chút hứng thú.”
“Nhưng bản thế tử không giống vậy! Dung mạo chỉ là mây khói. Cố Vân Thư, tốt nhất là ngươi nên biết điều, phụ thân có thể bảo hộ ngươi nhất thời nhưng không thể bảo hộ ngươi cả đời đâu.”
Hắn ngẩng cao đầu, tự mãn tuyên bố: “Bản thế tử là Quốc công gia tương lai!”
Ngu xuẩn!
Kiếp trước đã từng dây dưa với đám người này, ta quá bọn họ như thế nào.
Ta nhếch môi cười lạnh trong lòng, ngoài mặt lại làm ra vẻ sợ hãi rồi vội vã nói:
“Nhưng... Nhưng thiếp nghe nói... Ngài vốn không phải là...”
Ta cắn môi, đột ngột ngừng lời, sắc mặt tái nhợt: “Là thiếp lỡ lời...”
Ta dứt lời rồi xoay người bỏ chạy.
Dáng vẻ ấy quả nhiên khiến Tiêu Quyết nảy sinh nghi ngờ.
Hắn lập tức túm lấy tay ta: “Ngươi có ý gì? Ngươi đã nghe thấy gì?”
Ta sao lại tự đẩy mình vào chỗ chết được? Ta chỉ vội vã làm bộ kinh hãi rồi lắc đầu phủ nhận: “Không, không nghe thấy gì hết, chẳng liên quan đến ngài, thiếp không biết gì cả.”
Ta bỏ chạy như bị rắn đuổi rồi để hắn đứng đó tự mình nghiền ngẫm.
Quả đúng như ta dự liệu, một câu mập mờ chưa nói hết đã đủ gieo mầm hoài nghi trong lòng hắn.
Tiêu Quyết lập tức cho người dò hỏi.
Quốc công phủ chỉ lớn bằng ấy, cho dù Tiêu Vọng có che trời bằng tay thì một đống bùn thối cũng không dễ dọn sạch.
Không bao lâu sau, Tiêu Quyết đã mơ hồ nhận ra phụ thân hắn hình như đang hoài nghi về huyết thống của hắn.
Nếu hắn không phải là con ruột của Tiêu Vọng, vậy thì…
Hắn còn xứng là thế tử Quốc công phủ nữa hay không?
Tiêu Quyết bắt đầu hoảng loạn.
11
Trời sắp đổi rồi.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho đôi nhi nữ mà nhị tỷ để lại, ta bắt đầu ung dung mài lại con dao mổ lợn của mình.
Nam nhân từ trước tới nay luôn tự phụ, phần nhiều cũng chẳng đặt nữ nhân vào mắt.
Như Tiêu Vọng cứ ngỡ rằng nắm được chứng cứ ta giết người thì có thể khiến ta ngoan ngoãn nghe lời, mặc ông ta sai khiến.
Nhưng ta từ trước đến nay, chưa từng là hạng ngồi chờ chết.
Tô Bội Di đã chết, cả phủ lòng người hoang mang. Ta thuận thế trà trộn vào nhà bếp, âm thầm bỏ chút “món tốt” vào canh dưỡng sinh mà Tiêu Vọng và Tiêu Quyết vẫn dùng mỗi ngày.
Hắn sẽ trở nên dễ giận, nghi thần nghi quỷ, tâm trí bất an.
Kỳ thực, ta cũng không biết rõ thân thế thật sự của Tiêu Quyết. Ta chỉ đơn thuần gieo vào lòng phụ tử họ một hạt giống ngờ vực.
Dưới tác động của dược vật, khoảng cách giữa hai người họ rất nhanh đã nứt vỡ.
Tiêu Quyết dù sao cũng trẻ tuổi, lời nói hành động càng lúc càng vô lễ, khiến Tiêu Vọng nổi trận lôi đình không ít lần.
Quốc công phủ không còn chủ mẫu, mọi việc lớn nhỏ rối như tơ vò, quản gia phải đến tìm ta rồi khẩn cầu ta ra mặt khuyên giải.
Khi ta đến nơi, toàn bộ hạ nhân đã bị cho lui hết. Tiêu Vọng đang chỉ tay vào mặt nhi tử mà mắng như tát nước: “Nghiệt tử! Ngươi còn dám cãi lời ta? Ngươi tưởng ta không biết chuyện ngươi bức lương vi xướng*, bắt mấy tên thư sinh nhốt vào Nam Phong quán để ngươi hành hạ sao?:
*Bức lương vi xướng: ép con gái nhà lành thành kĩ nữ.