13
Cố Trí Viễn vừa hay tin, lập tức gửi thư cho ta, trong thư viết: “Quốc công phủ nay không còn người chủ sự nhưng tỷ tỷ ngươi vẫn còn huyết mạch để lại nên vi phụ sẽ dâng sớ thỉnh tước cho đứa nhỏ ấy.”
“Lão thất phu Tiêu Vọng kia bị cắm sừng, lại còn dưỡng ra một nhi tử bất hiếu, đúng là gieo gió gặt bão, đáng đời thê thảm.”
“Vi phụ sẽ thay ngươi lo liệu mọi chuyện ổn thỏa, ngươi chỉ cần dốc lòng nuôi dạy tân Quốc công trưởng thành là đủ.”
“Chỉ là, một đời vinh hoa của ngươi đều bắt đầu từ Hầu phủ, về sau nên làm thế nào, chắc ngươi đã hiểu rồi chứ?”
Ta cười dịu dàng, ngoan ngoãn đáp lại: “Tự nhiên mọi sự đều lấy phụ thân làm trọng.”
“Hay, hay lắm! Không hổ là ái nữ của ta.”
Ông ta cười vô cùng đắc ý, một đường thuận lợi tiếp quản hết thảy nhân mạch và tài lực của Quốc công phủ, tương lai con đường làm quan sẽ càng thêm hanh thông thuận lợi.
Ta cúi đầu cung kính, khấu biệt với ông ta xong thì xoay người, nhờ Thẩm ma ma giới thiệu, quỳ thẳng đến trước mặt Hoàng hậu: “Dân nữ vô tình phát hiện thư tín mà hai vị tỷ tỷ lưu lại, trong lòng kinh hãi, mới cầu Thẩm ma ma hỗ trợ.”
“Không ngờ Quốc công phủ lại dơ bẩn đến thế, chưa đợi Hoàng hậu nương nương định đoạt, đã ác giả ác báo, tự tàn sát lẫn nhau, tan nát cả nhà.”
“Dân nữ vốn định nhân dịp này trở về nông thôn làm ruộng sống qua ngày nhưng phía Hầu phủ...”
Ta kể lại những lời Cố Trí Viễn từng nói với ta: “Vân Thư quê mùa hèn kém, thật sự không hiểu nổi những uẩn khúc trong nhà quyền quý, cũng lo sau này khó giữ được tính mạng. Chỉ mong nương nương thương xót, chỉ điểm cho Vân Thư một con đường sống.”
Thẩm ma ma sớm đã nhắc ta rằng Hoàng hậu xuất thân dân gian, là người nhân hậu thiện lương.
Quả nhiên vừa nghe ta nói lời nửa thật nửa giấu, sắc mặt Hoàng hậu tức giận, hai má đỏ bừng: “Thật là vô pháp vô thiên! Thân là nam nhân lại dám làm chuyện tàn nhẫn vô sỉ như thế, thật là khinh người quá đáng!”
“Ngươi cứ yên tâm, bổn cung nhất định sẽ thay ngươi chủ trì công đạo!”
14
Cố Trí Viễn khi bị truyền đến ngự tiền vẫn còn ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
Không giống như Tiêu Vọng từng ra chiến trường, lập công trạng, ông ta chỉ là một Hầu gia hữu danh vô thực, hoàn toàn dựa vào ân huệ của tổ tiên, thân mang tước vị nhưng chẳng có thực quyền, ngày thường không phải lên triều nên cũng hiếm khi được diện thánh.
Cũng chính vì cách xa Hoàng đế như vậy nên ông ta mới khổ tâm tìm cách dựa vào Tiêu Vọng để mượn thế thăng tiến.
Trong lòng ông ta tràn đầy nghi hoặc, vẫn không biết rốt cuộc có chuyện gì xảy ra nên cả người thấp thỏm bất an.
Mãi đến khi ta theo sau lưng Hoàng hậu, cùng nhau bước vào đại điện thì ông ta mới trừng lớn mắt, kinh ngạc thốt lên: “Vân… Vân Thư? Sao ngươi lại ở đây?”
Ta làm bộ run rẩy, vội vã cúi đầu.
Hoàng hậu nhíu mày, ngồi xuống bên cạnh Hoàng đế rồi khẽ nói: “Cố Vân Thư, chuyện ngươi kể với bổn cung hôm qua, giờ hãy thuật lại rõ ràng một lần cho Hoàng thượng nghe.”
Vậy nên ta lựa lời chọn ý, kể lại một lần nữa những điều đã nói đi nói lại nhiều lần.
Cố Trí Viễn nghe xong, sắc mặt trắng bệch, không tin nổi mà ngẩng đầu lên: “Ngươi… Ngươi nói bậy! Rõ ràng là ngươi tham vinh hoa phú quý, đòi gả vào Quốc công phủ!”
Ta siết chặt ống tay áo trong, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức hai mắt đỏ hoe nhưng không cãi một lời, ngược lại khẽ gật đầu, thừa nhận: “Phải, là ta không biết liêm sỉ, chủ động gả vào Quốc công phủ.”
Ông ta nghe ta nhận tội thì vô cùng vui mừng, vội vàng nói: “Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương, nàng ta đã tự mình thừa nhận rồi!”
Không ngờ ngay khoảnh khắc sau đó, ta kiên quyết ngẩng đầu, mạnh mẽ dập đầu ba cái, run rẩy mà tha thiết nói: “Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương, hài tử vốn khó cãi lời cha mẹ, việc hôn nhân lại càng chẳng thể làm chủ.”
“Huống hồ từ một nữ tử hương quê bỗng trở thành thiên kim Hầu phủ, thân phận thay đổi chóng mặt, trong lòng vốn đã bất an sợ hãi. Một nữ nhi yếu đuối, nếu không nghe lời thì sao có đường sống?”
“Ông ta thân là phụ thân, rõ ràng biết Quốc công phủ đầy rẫy dơ bẩn, vậy mà vẫn bán nữ cầu vinh, ba lần bán ba nữ nhi, đây là sự thật không thể chối cãi. Lần này, ông ta lại thừa lúc Quốc công phru không người chủ trì, muốn khống chế ấu tử, kết bè kết cánh, dân nữ thật sự sợ hãi.”
“Hoàng thượng, bất kể ai là tân Quốc công thì cũng là thần tử của bệ hạ, chứ không phải của Hầu phủ!”
“Dân nữ tuy quê mùa dốt nát nhưng cũng hiểu đạo lý gia quốc. Chính vì vậy mới cố hết sức cầu đến trước mặt Hoàng hậu nương nương.”
“Xin Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương làm chủ cho dân nữ!”
Lúc này, Hoàng đế nãy giờ vẫn trầm mặc bỗng lạnh giọng lên tiếng: “Cố Trí Viễn, khanh còn gì để nói?”
Ông ta còn có thể nói gì?
Từng lời đều là sự thật, không sao chối cãi.
Ông ta mấp máy môi, ánh mắt vô thức nhìn về phía ta rồi lại bắt gặp ánh mắt phượng đầy phẫn nộ của Hoàng hậu: “Sao? Khanh còn định đem những toan tính bẩn thỉu của mình, đổ hết lên đầu một nữ tử yếu ớt hay sao?”
Nói thêm chỉ tổ sai thêm.
Sắc mặt Cố Trí Viễn không còn giọt máu, thân hình run rẩy, mềm nhũn quỳ rạp dưới nền điện.
15
Hoàng đế nặng lời quở trách Cố Trí Viễn một phen.
Song niệm tình tổ tiên ông ta từng lập công nên không giáng đại tội, chỉ hạ một đạo thánh chỉ “giáng cấp, ngừng kế thừa” đối với dòng chính Cố gia.
Tin truyền về Hầu phủ, Thôi Tuyền đang còn nằm trên giường bệnh tức giận đến mức tức ngực phát đau.
Bà ta dốc hết tâm huyết nhiều năm qua, gắng gượng nhẫn nhịn, tất cả cũng chỉ vì muốn nhi tử của mình có thể thuận lợi kế thừa tước vị.
Làm bao nhiêu việc, cuối cùng lại chỉ đổi lại một đạo thánh chỉ “giáng cấp, ngừng kế thừa”, ba đời sau, Cố gia không còn danh phận thực quyền.