1
Cuối tuần, Cố Trạch đưa Tiểu Duệ đi chơi Happy Valley.
Hai cha con cười khanh khách trên tàu hải tặc, vui vẻ vô cùng.
Tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Suốt nửa năm qua, Cố Trạch bận đến mức chân không chạm đất, thường phải đợi con ngủ rồi mới lặng lẽ về nhà.
Chúng tôi ngồi nghỉ trước tiệm kem.
Anh ta đưa cây kem vị chocolate cho con, rồi bất ngờ lên tiếng:
“Tiểu Duệ, con không nỡ xa bạn Lạc Lạc ở mẫu giáo đúng không?
Hay học tiểu học gần nhà mình luôn nha?”
Câu hỏi chẳng ăn nhập gì cả.
Ba năm trước, để con có điều kiện học tập tốt hơn, chúng tôi mua một căn hộ trong khu phân tuyến về Trường Tiểu học Thực nghiệm.
Nhà hơi nhỏ, cách công ty Cố Trạch xa nên vẫn để trống.
Tiểu Duệ không hiểu gì, quay đầu hỏi tôi:
“Nhưng mẹ từng kể con nghe chuyện Mạnh mẫu ba lần dời nhà, để con biết phải học hành chăm chỉ.”
Cố Trạch giúp con lau vết kem ở khóe miệng, cười:
“Mẹ con chỉ học hết cao đẳng thôi, cứ nghe lời ba là được.
Con là con trai ba, thông minh giống ba. Học ở đâu chẳng thế, lớn lên vẫn đậu trường tốt như thường.”
Anh ta nói câu đó với vẻ đầy tự tin.
Hoàn toàn không nhận ra rằng, trước mặt con trai mà hạ thấp mẹ nó, có gì đó rất sai.
Tôi cố nén cơn giận trong lòng:
“Dù là hạt giống tốt thì cũng cần đất tốt mới phát triển được.
Mẹ không đậu đại học không phải vì kém cỏi, mà vì hôm thi bị ốm, không thể hiện được gì cả.
Mấy chuyện xưa xửa xưa xưa rồi, anh còn muốn nhắc đến bao nhiêu lần nữa?”
Điện thoại anh ta đổ chuông. Anh mất kiên nhẫn ngắt lời tôi rồi quay đi nghe máy.
Vừa dập máy, sắc mặt anh liền thay đổi:
“Phi Phi làm sao cơ?
Ừ, anh đến ngay!”
2
Cố Trạch cúi xuống nói với con:
“Ba có việc gấp, không ăn pizza và beefsteak với con được rồi.”
Thấy Tiểu Duệ thoáng thất vọng, tôi vội hỏi:
“Có chuyện gì?”
“Y Nhiên nói Phi Phi ăn trúng gì, đang tiêu chảy nặng, anh phải đưa mẹ con họ đi viện.”
“Cô ta không có bố mẹ bạn bè gì à? Tại sao việc đó nhất định phải là anh?”
“Em đừng gây chuyện vô lý! Ba cô ấy đang nằm liệt giường, mẹ thì sức khỏe yếu. Không phải ai cũng như em, rảnh rỗi ở nhà chăm con suốt ngày.”
Tôi giận đến mức lồng ngực như muốn nổ tung:
“Cố Trạch, là anh năn nỉ tôi nghỉ việc, ở nhà chăm sóc gia đình!”
Anh ta sĩ diện, thấy tôi quát ầm lên giữa nơi công cộng thì hạ thấp giọng:
“Nhắc lại mấy chuyện đó làm gì? Người ta như em cũng chăm con đấy thôi, sự nghiệp vẫn thăng hoa kia kìa.”
Ồ!
Nếu ở nhà dạy vài đứa bé nhảy múa mà gọi là “sự nghiệp thành công” thì… tôi cũng cạn lời.
Cố Trạch không để tâm đến sự phẫn nộ hiện rõ trên mặt tôi, quay người bỏ đi.
Tiếng cười nói xung quanh chỉ là nền mờ vô nghĩa.
Tiểu Duệ bước tới nắm tay tôi:
“Mẹ ơi, tay mẹ lạnh quá… mẹ ốm à?”
Tôi ngồi thụp xuống ôm con vào lòng. Lồng ngực lạnh buốt cũng dần ấm lại.
Cậu bé sinh non từng nằm lồng ấp gần hai tháng, giờ đã biết an ủi mẹ.
Tất cả những vất vả tôi trải qua… cũng đáng.
3
Tối đó tôi dẫn con đi ăn một bữa thật ngon.
Dù thế nào, cũng không thể để dạ dày con bị bỏ đói.
Có lẽ lương tâm Cố Trạch còn sót lại, anh ta gọi vào đồng hồ thông minh của con:
“Tiểu Duệ, hôm nay ăn gì ngon không?”
“Dạ! Mẹ dẫn con ăn pizza sầu riêng với beefsteak, ngon lắm!”
Anh còn chưa kịp đáp, thì từ bên kia vang lên giọng điệu nũng nịu:
“A Trạch, Phi Phi nói trường Thực nghiệm nhiều bài tập quá, không muốn đi học đâu.”
“Mẹ xấu lắm! Nhất định là mẹ ép ba Trạch chọn trường đó cho con. Ba nói con trai thì khỏi học, con gái thì phải học, con không chịu đâu!”
Nghe thấy tên con tôi và ngôi trường đó bị đem ra bàn luận...
Tôi lập tức siết chặt điện thoại:
“Cố Trạch…”
“Trần Diễm, anh đang bận. Nói sau.”
Trán tôi nhói lên. Một linh cảm chẳng lành bắt đầu hình thành.
Tôi gọi lại—không bắt máy.
Gọi tiếp—lại không bắt.
Đến cuộc gọi thứ bảy, cuối cùng cũng có người nghe máy. Là Tôn Y Nhiên:
“Trần Diễm, A Trạch đang dỗ Phi Phi tiêm thuốc. Có chuyện gì quan trọng sao?”
“Đưa máy cho anh ấy.”
“Không được! Phi Phi chỉ chịu nghe lời A Trạch thôi.
À, mà cũng phải cảm ơn chị đấy!”