7
Tôi vác gối của Cố Trạch ném sang phòng khách.
Anh ta lạnh giọng sau lưng:
“Y Nhiên nói đúng. Mấy năm nay là anh quá chiều em.
Anh đi làm vất vả nuôi em, còn em thì càng ngày càng quá quắt, không biết tôn ti trật tự.”
Tôi đứng sững, ngẩng phắt đầu nhìn anh.
Như thể người từng thề sẽ chăm sóc tôi suốt đời, từng hứa sẽ luôn tốt với tôi… chưa bao giờ tồn tại.
Những năm qua, tôi toàn tâm toàn ý nuôi con, chăm sóc cho thân thể yếu ớt của thằng bé, đưa đón đi học, đi lớp năng khiếu.
Thời gian rảnh, tôi học lấy chứng chỉ dinh dưỡng, lo từng bữa cơm cho hai bố con.
Cố Trạch bị dạ dày, tôi đi học Đông y để nấu món điều trị.
Có lúc anh đi nhậu về nửa đêm, tôi vẫn bò dậy nấu nước giải rượu cho anh.
Người ta nói, sự hy sinh của bà nội trợ luôn vô hình—quá đúng.
Tôi thấy mình như kiệt sức.
Tôi vào nhà tắm.
Trên giá phơi là một chiếc sơ mi anh vừa giặt—trông có chút lạ.
Tôi cầm lên, ngửi thấy rõ mùi hoa dành dành—loài hoa mà Tôn Y Nhiên thích nhất.
Không biết vô tình hay cố ý, cổ áo còn dính một vệt son nhạt.
Trong đầu tôi nổ tung một tiếng “bùm”.
Tôi cầm áo xông tới phòng khách, ném vào mặt anh ta:
“Anh còn gì để nói nữa không?”
“Trần Diễm, vì chuyện nhỏ nhặt này mà em cũng nổi điên?
Bệnh viện đông, lúc anh bế Phi Phi thì Y Nhiên bị người khác va vào, sơ ý thôi.
Có con nít bên cạnh, tụi anh làm được gì? Đừng có suy diễn bẩn thỉu!”
Giọng điệu anh ta đầy khinh thường.
Tôi phải cố nuốt nước mắt vào lòng, tự nói với bản thân:
Đừng khóc.
Bất kể anh ta có “dơ bẩn” thật hay không.
Chỉ cần lòng anh ta đã không còn ở đây, và lời anh ta bắt đầu toàn là ngụy biện—thì tôi phải sẵn sàng rời đi bất cứ lúc nào.
8
Làm nội trợ bao năm, tôi cũng không phải người vô dụng.
Tôi kiếm được kha khá từ đầu tư và làm freelancer thiết kế thời trang trên mạng—việc tôi yêu thích từ lâu.
Nhưng so với Cố Trạch mở công ty, vẫn còn thua kém. Trong chuyện giành quyền nuôi con, điều đó là bất lợi.
Dù giờ anh ta đang mê muội mẹ con “bạch nguyệt quang”, tôi hiểu rất rõ tính cách anh.
Anh hiếu thắng, sĩ diện.
Không loại trừ khả năng một khi tôi đòi ly hôn, anh sẽ giành quyền nuôi con chỉ để… thắng tôi.
Tôi bắt đầu chuẩn bị hồ sơ, tìm việc chính thức.
Không ngờ chỉ mới gửi được hai ngày, tôi đã nhận được thư mời phỏng vấn từ một thương hiệu thời trang Ý khá đặc biệt.
Công ty vốn đặt trụ sở nước ngoài, nhưng chủ sở hữu muốn “lá rụng về cội”, chuyển công ty về nước.
Tôi chọn bộ trang phục phù hợp với phong cách thương hiệu, mang theo hồ sơ và thiết kế trước đây tới buổi phỏng vấn.
Không ngờ, bên kia vừa mở đầu đã "chơi lớn"—mời tôi gặp luôn CEO.
9
Tôi đẩy cửa bước vào.
Một người phụ nữ trung niên, ăn mặc sành điệu, tóc vấn gọn gàng, ngồi trong văn phòng tổng giám đốc.
Trông khoảng ngoài 50.
Nhưng từng ánh mắt nụ cười đều toát lên sức sống, sự sắc sảo.