Hôm đó vì đi học muộn nên bị phạt đứng, tên trùm trường cẩu thả lười biếng lại cứ nhất quyết hỏi tôi tên là gì.
Tôi nhanh trí, báo luôn tên của học bá trong lớp.
Trùm trường có vẻ như đang suy nghĩ gì đó.
Đến buổi chào cờ thứ Hai, hắn đọc bản kiểm điểm trước toàn trường, đến cuối lại thêm một câu:
“Kỷ Tri Tri, ngay lần đầu tiên nhìn thấy cậu, tôi đã thích cậu rồi. Tôi muốn cho cả trường biết — cậu là người của tôi!”
Giữa tiếng la hét chấn động trời đất của đám học sinh phía dưới, tôi vỗ tay đến đỏ cả tay:
“Tự do giới tính! Ủng hộ hết mình!”
1
Người đang ôm micro vừa chạy vừa hét trên sân khấu kia tôi biết rõ.
Trùm trường Chu Nhượng.
Tóc nhuộm vàng, tai đầy khuyên, đồng phục mặc trễ nải nhăn nhúm, là tên tiểu lưu manh nổi tiếng khắp trường chúng tôi.
Còn người hắn tỏ tình thì tôi càng quen thuộc hơn.
Chính là bạn cùng bàn của tôi — Kỷ Tri Tri.
Học bá được tuyển thẳng vào trường đại học hàng đầu, ba tháng cuối cùng chuyển về trường chúng tôi để “trải nghiệm cuộc sống”.
Hai người đó đều bị mời lên phòng hiệu trưởng nói chuyện.
Mà hiệu trưởng đúng là kiểu người cổ hủ.
Thế kỷ hai mốt rồi, con trai với nhau có chút mờ ám thì có gì đâu, chẳng phải rất bình thường sao?
2
Lúc tôi đang ngồi trong nhà vệ sinh, hai nữ sinh ngồi bên cạnh đang thì thầm bàn tán chuyện hôm nay.
“Cậu nói xem trong hai người đó, ai là 1 ai là 0?”
“Tớ thích mỹ nhân công hơn.”
“Cậu nói Kỷ Tri Tri là 1 á? Nhưng Chu Nhượng cao hơn đấy, với lại Chu Nhượng cũng đâu có xấu.”
“Ây da, cậu chẳng hiểu gì cả, nghe tớ nói này…”
Giọng hai người họ dần nhỏ đi.
Tôi dán tai vào tường cũng không nghe rõ nữa.
Các bạn học ơi, rốt cuộc là các cậu hiểu cái gì thế, cho tôi hiểu với được không?
Mà nói đến Chu Nhượng, mấy hôm trước tôi mới vừa đối mặt với hắn.
Trường tôi nổi tiếng là loạn.
Người đánh nhau thì cứ đánh nhau, người yêu đương thì cứ yêu đương.
Đi học muộn thì lén lút lẻn vào là được.
Chu Nhượng tự bị bắt, lại còn hét toáng lên: “Thầy ơi, cái người đi trễ kia đang lẻn vào kìa!”
Kết quả là tôi bị phạt đứng.
Lúc đi ra lại bị hắn túm lấy: “Bạn học, cậu tên gì vậy!”
Vẻ mặt như thể tôi không nói thì hắn nhất quyết không buông.
Tôi phát bực: “Tôi tên là Kỷ Tri Tri, được chưa!”
Chu Nhượng nhấm nháp ba chữ đó như nhai kẹo.