Sở Niên Niên từng bị Kỷ Tri Tri từ chối công khai khi tỏ tình, lúc đó còn làm loạn một trận mất mặt.
Giờ thì cô ta có cớ để chế giễu lại: “Thì ra Kỷ thiếu gia không thích tôi là vì thích con trai à.”
Kỷ Tri Tri mặt không đổi sắc, coi cô ta như không khí, tiếp tục giảng bài cho tôi.
Sở Niên Niên bị bơ không chút nể mặt, bực mình nhổ một tiếng.
“Đồ nhà giàu mới nổi với tư bản máu lạnh, đúng là thối với thối gặp nhau, chúc hai người trăm năm hạnh phúc.”
Tôi gọi với theo cô ta, hảo tâm nhắc nhở: “Nhà cậu cũng là nhà giàu mới nổi, chỉ khác là… không ai cần cậu.”
Lúc Chu Nhượng bước vào lớp, đúng lúc Sở Niên Niên đang gào lên đòi tát tôi.
Hắn nhanh tay cản lại móng tay nhọn hoắt của cô ta: “Làm cái gì đấy! Nội quy nhà trường cấm đánh nhau trong khuôn viên trường đấy nhé!”
Nghe câu này từ miệng hắn thật buồn cười.
Dù gì thì bài kiểm điểm hắn đọc trên sân khấu hôm nọ cũng là vì đánh nhau với xã hội đen bên ngoài.
Sở Niên Niên đối mặt với hai cậu cao gần mét tám, chỉ còn biết hậm hực rút lui.
Kỷ Tri Tri lập tức nhíu mày trừng mắt: “Lại là cậu.”
Chu Nhượng mặt cũng chẳng khá hơn: “Cậu như hồn ma đeo bám tôi vậy.”
Tôi vội vàng chen vào giữa hai người: “Thôi thôi, bỏ qua đi, ai cũng khổ cả!”
5
Hai người đó lại đánh nhau trong văn phòng hiệu trưởng.
Cũng có ăn ý đấy, đều tránh không đánh vào mặt.
Chu Nhượng rút tay áo lên tỏ vẻ tội nghiệp: “Cậu nhìn xem, bị cậu ta đánh tím hết cả rồi.”
“Đều là tại cậu nói tên bậy bạ, cậu phải chịu trách nhiệm chứ.”
Kỷ Tri Tri cười nhạt: “Tôi đâu có đánh chỗ đó, đừng có vu khống.”
Hai người lại chuẩn bị cãi nhau tiếp.
Tôi đau đầu muốn nổ tung.
Tôi vội nói xin lỗi với Chu Nhượng: “Hôm trước là lỗi của tôi, ăn nói bậy bạ, xin lỗi nha.”
Rồi lại xin lỗi với Kỷ Tri Tri: “Làm liên lụy đến danh tiếng của cậu, tôi xin lỗi.”
Hai người lại đồng thanh: “Không phải lỗi của cậu! Tất cả là do hắn!”
Rồi rồi.
Chu Nhượng dọn bàn học của mình ra ngồi ngay sau lưng tôi, mặt dày không chịu đi.
Nghe nói là để được “hưởng lợi khí học bá”.
Hiệu trưởng cũng hết cách với hắn, bạn học trong lớp thì gào rú đến suýt dỡ mái nhà.
Ai đổ đứ đừ hắn, tôi không nói.
Dù sao… tôi cũng đổ đứ đừ rồi.
Tan học xong, Chu Nhượng vẫn như cái đuôi dính chặt không rời.
Tôi bất lực: “Chu Nhượng à, cậu còn định theo tôi đi đâu nữa?”
Chẳng lẽ còn theo tôi đi rửa chén?
Chu Nhượng mặt đỏ ửng: “Hôm nay dù tôi đọc sai tên, nhưng thật ra người tôi thích là cậu.”