Mà nếu muốn thế… thì phải có mức giá khác đấy.
10
Chu Nhượng nhất quyết nói trời đã tối, phải đưa tôi về nhà.
Chúng tôi đi qua con hẻm chỉ rộng bằng hai người, bầu trời bên trên bị những dây phơi quần áo che kín.
Chiếc cầu thang duy nhất trước khu nhà tập thể cũ, nơi cây đèn đường vẫn còn hoạt động, chính là lối dẫn về nhà tôi.
Chu Nhượng đút tay vào túi, vừa đi vừa đá mấy miếng rác dưới chân.
Tôi nhớ đến tên du côn lúc nãy, tốt bụng nhắc nhở: “Bạn bè thật sự sẽ không để cậu phải trả hết tiền đâu, đừng để bị lừa.”
Học sinh trong trường đều nói Chu Nhượng là cái máy rút tiền sống, ai đòi gì cũng cho.
Thậm chí có mấy tên lưu manh bên ngoài còn gọi cậu ta đến trả tiền nhà nghỉ mỗi khi chúng dẫn bạn gái đi ngủ.
Chu Nhượng ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh: “Cậu vẫn quan tâm đến tớ.”
Thật muốn mổ đầu Chu Nhượng ra xem bên trong ngoài bộ não mê yêu ra thì còn gì nữa không.
Tôi chỉ lên căn nhà gạch phía trên đầu.
“Thật sự tôi không có tâm trí chơi mấy trò tình yêu học đường với cậu đâu, tôi còn phải kiếm tiền nuôi sống gia đình, còn phải thi đại học.”
“Tôi khác các cậu, đừng có đem tôi ra làm trò tiêu khiển nữa được không?”
Chu Nhượng cúi thấp mắt, không nhìn rõ vẻ mặt: “Vậy câu ‘cậu ta như nào không liên quan đến tôi’ mà cậu nói với Kỷ Tri Tri… là thật à?”
Thì ra hôm nay cậu ấy đã nghe thấy đoạn đó.
Tôi khẽ đáp một tiếng “ừ”.
Chu Nhượng giọng nghèn nghẹn: “Vậy cậu ở bên tớ cũng chỉ vì tiền thôi đúng không?”
Tôi không biết phải trả lời sao, chỉ để lại một câu “Mai gặp ở trường nhé” rồi chạy biến.
Hôm sau đến trường, bàn của Chu Nhượng đã bị dọn đi rồi.
Sở Niên Niên hét toáng lên: “Tôi đã nói Chu Nhượng học cùng lắm được một tháng, các cậu còn không tin!”
“Dạng người như cậu ta, sau này chỉ có đi vác thép thôi.”
Trường học này, không hòa đồng là tội lớn.
Vì tôi nghiêm túc học hành, nên bị xem là không hòa đồng.
Vì Chu Nhượng nghe không hiểu mấy lời mỉa mai nhưng vẫn cứ cười hì hì, nên bị gán mác đầu óc có vấn đề, cũng không được gia nhập tập thể.
Thế nên cậu ấy chơi với đám người bên ngoài.
Kỷ Tri Tri thì là người tự cô lập tất cả.
Ba chúng tôi từng là một tam giác cân bằng.
Giờ thì tam giác mất một góc.
Nhưng ít ra tôi vẫn còn Kỷ Tri Tri, không biết Chu Nhượng có bị người ta cười nhạo không.
Tôi cắn nắp bút.
Sau lưng không còn tiếng Chu Nhượng gãi đầu làm bài tập, hơi không quen.
11
Tôi đã tìm Chu Nhượng mấy lần mà chẳng gặp được.
Trên WeChat, tôi chuyển lại số tiền hai tháng còn lại cho cậu ấy, bên kia cũng không nhận.